Dear my Blog Spot,
Plus's death is actually false, then I still linger there and leave you abandoned. Bad me I know. Truth be told, I prefer Plus for several reasons. However, I have changed my mind a little bit when my dad happens to be my frequent viewer on Plus. So, I keep you as my secret garden to come. Does it make sense?
Last month was a rush with many family events. Our two women have completed their important rituals to settle in heaven. There are still no dream or even a signal from them. Some say it is good, some say it is not. To me, it's both of them. In good point of view, they are totally free so they are able to do what they want. In contrast, we lose in touch with each other. Additionally, I insanely sold most of her notebooks full of her handwriting and I lost all her last messages when I formatted my phone... I can feel the distance and I am so afraid of it.
Without her, my family relations go left, which is a bad thing. We still do our responsibilities well and have some fun time of course but we tend to prefer being alone missing her or use dinnertime to scold each other more often. I know it causes nothing but sadness. About conclusion, I am still in the middle of nowhere.
Work is fairly fun but I do not want to have it here
Summer has arrived with its first terrible hit (38 Celsius degrees). "Escape" is the most frequent word I have in mind. Mom has announced today about summer trip. I hope I will take a ride in The Speed Town this summer!
Instant message:
thinking about Van Don
Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011
Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011
"Dòng thời gian"
Khai trương mục "Nghe" của Blogspot sẽ là bài mình hãy bật nhất trong hai tuần gần đây. Lý do cũng như mọi khi, nó làm mình nhớ đến một người nhất định. Nhạc của Nguyễn Hải Phong là một trong hiếm những loại nhạc trẻ cả mình với chị Béo đều thích :-)
Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011
Đi (copy từ Yahoo! Plus)
Chuyến đi đầu năm 2011: "Tây tiến" (phần 2)
Sang ngày hôm sau, cả đoàn tiến về Đất Mũi- Cà Mau. Vì được trợ giúp phương tiện nên gia đình mình được tự đi từ Cần Thơ về Cà Mau (gần 200 cây), chả phụ thuộc ai, có nên gọi là “phượt” không. Sau đợt này chắc mình được tốt nghiệp Đại học Lơ xe mất, vì suốt chặng ngủ có hai chặp 10’, còn lại toàn ngồi tra internet (rất cảm ơn trang chudu24.vn); đọc biển báo; chỉ đường (vì bác mình chỉ biết đi :D); mua vé, giờ hơi bị pro :P Các bác nữ thì nhiệm vụ hỏi đường, gọt hoa quả tì tì để chăm sóc tài xế và lơ xe. Ở ngoài rặt toàn đồng ruộng phì nhiêu, cây cối xanh tươi thích mắt , trên xe toàn nhạc Cẩm Ly “em đi lấy chồng, ở nơi xứ xa” Thùy hay hát :P Một không khí rất Nam Bộ bao trùm và theo dấu. Vui phết ! :X
- Sóc Trăng nhiều kỉ niệm: Điểm dừng chân đầu tiên là Sóc Trăng_ thiên đường bánh Pía của mẹ :P Truyện kể rằng, ngày xưa, mảnh đất Nam Bộ là nơi dừng chân của nhiều người đến từ nhiều vùng đất khác nhau, để mong khai phá, làm ăn trên vùng đất mới. Tuy đây là miền đất hứa nhưng cũng không tránh khỏi nhiều thử thách cho những người tiên phong, nên họ mang theo tôn giáo của mình để nương tựa tâm linh. Nhiều tôn giáo nhưng chính sự phóng khoáng đã khiến các tôn giáo rất hòa thuận, thậm chí còn kết hợp với nhau (ví dụ như đạo Cao Đài). Bây giờ, đi qua nhà thờ với chữ thập hang đá một chút thôi có thể nhìn thấy ngay một ngôi chùa với mái cong, tháp nhọn, màu sắc săc sỡ của người Khơme rồi. Mình đặc biệt thích chùa của người Khơme :X
Đây là chùa Kh’leang, mình chỉ chụp ngoài chứ không vào.
Chùa Đất Sét là điểm dừng chân đầu tiên. Tên chính thức của chùa là Bửu Sơn Tự. Đây là một ngôi chùa gia đình với điều đặc trưng là các hình tượng, hoa văn trên cột… đều làm bằng đất sét do nghệ nhân Ngô Kim Tòng thực hiện. Theo bác mình kể, gia đình ông cũng là vào Nam khai phá, vì ông gầy yếu nên khó lao động nặng, sau khi khám phá một hố đất sét gần ruộng nhà, ông dành trọn thời gian để sang tạo và nặn những hình tượng thần thánh của nhiều tôn giáo (thậm chí mình còn nhìn thấy cả Tôn Ngộ Không :P). Một điều đặc biệt nữa là 6 cây đèn cầy khổng lồ cao gần 2m, nặng gần 200kg, trong đó có 2 cây đã đốt 40 năm ròng vẫn chưa hết và 3 nén nhang cũng khổng lồ nốt. Khi mình đến, chùa cũng đang được trùng tu, mở rộng thêm để không chỉ là nơi trưng bày các tuyệt tác của ông Ngô Kim Tòng mà còn đúng là nơi người dân đến cầu mong an lành nữa.
Chùaa Dơi là điểm thứ hai ở Sóc Trăng được ghé thăm. Địa chỉ trên mạng là sai nên tìm mãi mới tới nơi. Phải đi xe Lôi (giống xe ba gác) một đoạn mới vào cổng chùa. Đây là chùa của người Khơme, bên ngoài đã rực rỡ thì chớ, bên trong có tượng Phật nằm rất đẹp và nhất là các bức vẽ trên trần nhà và trên tường. Trời ơi, cảm giác bị hút vào những bức tranh ấy ý, liêu trai mà thú vị. Ở đây mình không thấy sư nào cả (chả biết gọi có đúng ko? :P), nhoắng một tí bị kéo ra xem dơi. Chúng đậu chi chít, đen kịt trên các tán cây trông kinh chết đi được, lại còn cãi nhau cứ quang quác điếc hết cả tai. Cuối buổi, trước khi ra về, mình cố chụp được biểu tượng này, tự cho nó có liên quan đến sự tích chùa Dơi, hehe.

- Đi thăm “công tử Bạc Liêu”: Tạm biệt Sóc Trăng, cả nhà lên xe xuống tiếp Bạc Liêu. Trên xe mình cứ hỏi mãi về cái tên trứ danh “Công tử Bạc Liêu” làm bác quyết định chọn đây là nơi duy nhất ghé chân. “Công tử Bạc Liêu” nghe thì ai cũng hiểu về độ giàu có, ăn chơi sa đọa ( đốt tiền giấy để lấy lửa nấu cơm ), giờ mình mới biết đấy không chỉ là biệt danh, mà là người thật, việc thật. Có nhiều nhưng “Công tử Bạc Liêu” nổi tiếng nhất là Trần Trinh Huy, nhà công tử sống là một biệt thự theo kiến trúc Pháp, đối diện dòng sông gì đó quên tên, rất thơ mộng :P Giờ, ngôi nhà ấy trở thành “Khách sạn Công tử Bạc Liêu” cho các du khách đến thăm quan tự do và nghỉ lại nếu muốn. Nhà cửa cũng chẳng đẹp gì mấy :P (giống trường Bưởi lắm), hút nhất chỉ là phòng khách với bộ tràng kỉ đắt tiền và 2 ảnh chân dung “công tử” và phu nhân thôi. Phòng của công tử ( số 101 ) là phòng đắt nhất mà theo mạng nói phải đặt trước hàng tháng nếu muốn trở thành “công tử Bạc Liêu” trong vòng một đêm. Hè hè, ai muốn không? Tôi chả muốn ! Về sau, gặp xe chở dừa đi qua, mẹ mua cho mỗi người một quả. Ngồi ở sân đối diện nhà công tử mút nước dừa thun thút, cào cái ăn rào rào, gió sông mát lồng lộng, tự hỏi ngày xưa công tử có sướng như mình ? :D
Ngoài ra, Bạc Liêu cũng là quê hương của nhạc sĩ Cao Văn Lầu, tác giả của “Dạ cổ hoài lang”, điệu nhạc phổ biến để từ đó nhiều bài nhạc cải lương khác được ra đời. Nhân tiện, nhạc cải lương cũng là nét đặc trưng Nam Bộ, xuất phát từ nỗi lòng thương nhớ quê hương của những người con xa xứ mà mình vừa trình bày ở trên đấy. Trong suốt quãng đường qua Bạc Liêu, bác bật radio, trúng phải kênh địa phương toàn thấy nhạc cải lương nghe tưởng tượng những cảnh phim có đêm hè lộng gió, trăng sáng vằng vặc, có ông già chít khăn rằn nằm võng ,chong chong nhìn trăng, nhớ về quê hương :)
Dù chỉ đi qua một thời gian rất ngắn nhưng Sóc Trăng và Bạc Liêu để lại cho mình rất nhiều ấn tượng và thiện cảm vì ở đây mình cảm nhận được đúng tinh thần của văn hóa Nam Bộ :X Nếu được cho trở lại mình sẽ gật đầu nhanh hơn cả chim ruồi vẫy cánh luôn :X
Phần cuối: Đất Mũi Cà Mau.
---------------------------------------------------------------
Chuyến đi đầu năm 2011: "Tây tiến" (phần 1)
Chúc mừng năm mới mọi người !!!
- Đầu năm 2011 này, tuy bị hụt chuyến đi Tây Bắc nhưng bù lại, mình được “hưởng sái” từ Tí chuyến đi miền Tây Nam Bộ cùng gia đình ("Tây tiến" là tiến về miền Tây mà :D). Nhanh thật đấy, mới hôm qua còn thè lưỡi thở hổn hển vì nóng ở Cà Mau, giờ đã chui chăn lập cập ở nhà rồi. Sơ qua, chuyến đi dài 4 ngày, đi thăm 4 tỉnh là Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau. Đoàn có 5 người, mình tuổi tuy nhỏ nhất nhưng được giao tận 2 việc lớn là lơ xe và cửu vạn . Cảm xúc sau chuyến đi là: “Hết sảy!” ( chứ không phải “HẾT SẢY!!!”)
- Khởi hành và Boeing: sáng ngày mùng 1 đầu năm, đoàn đã có mặt tại sân bay. Trước đây, dù xa đến mấy vẫn phải đi otô nên đây là làn đầu tiên mình được bước qua dây ngăn cách để vào bên trong sân bay :P Cảm giác lạ lẫm cũng chỉ sau màn thủ tục cầu kì hơn các phương tiện khác là hết, sau đấy mình không thấy gì khác lắm. Điều đặc biệt nhất của lúc khởi hành là sự có mặt của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông vào tham dự lễ khánh thành Cảng Hàng không Quốc tế Cần Thơ. Vì sự có mặt ấy mà một chuyến bay bị ghép vào chuyến của mình; chuyến nhỏ này được bay bằng tận Boeing 777, thay vì Airbus 345 ; và cả giờ khởi hành lẫn lúc ra đều bị chậm hơn so với dự kiến. Mình cũng hơi bức xúc vì ông này đã xin mình đi ké thì chớ :P lại còn làm mình đã jetlag còn bị xuống chậm. Nhưng thôi, vì ông là người quá nổi tiếng nên mình bỏ qua. Nể lắm đấy !
- Những ấn tượng chung: Tất nhiên rồi. Đầu tiên phải là kênh, rạch. Lúc máy bay hạ độ cao, dù chao đảo đến mấy mình vẫn cố thò mặt ra ngắm để cụm từ môn Địa làu làu ngày xưa “hệ thống kênh rạch chằng chịt” được hóa thành hình ảnh thực :D Suốt chặng otô đi đâu cũng thấy ghe, thuyền xé nước chạy dọc kênh. Rồi Văn học dạy mình về sự trú phú của mảnh đất “đất lành chim đậu” và sự thân thiện hết mức của người dân Nam Bộ, mình cũng phải gật đầu thấy đúng. Mình còn gặp cả những cụ già tóc ngắn, da đồi mồi, chít khăn rằn; muôn vàn người đi bán vé số (cực kì nhiều ý); chạy xe máy đời cũ bước ra từ truyện “Cô Tiên Xanh” nữa. Vì không biết trước lịch trình (lúc đầu chỉ được bảo đi Cần Thơ), nên rất nhiều lúc mình phải trấn an bản thân vì không ngờ cái ngày mình mong lại đến nhanh như thế J
- Cần Thơ “wơ” Thùy (quê Thùy): Mình được làm “người đẹp Tây Đô” trong ngày đầu và cuối của chuyến đi. Điều cả đoàn ấn tượng nhất có lẽ là ẩm thực. Các bác gái là người luôn miệt mài đi chợ và tha hoa quả về ăn rả rích cả ngày, chỉ khổ mình phải bê vác, toàn cả quả mít, cả thùng roi chứ ít gì L Với mình thì là bữa ăn cháo với thịt gà chọi lạ miệng ở miệt vườn; bánh Cống hình cupcake có đậu xanh, tôm, thịt cuốn rau cải hăng chấm mắm; bánh xèo Ngọc Ngân to như cái quạt nan; thịt nướng Thanh Vân trứ danh của Thùy nhắc đến mãi thật thơm ngon với sợi bún tráng mỏng như rế, cuộn bánh đa nem, rau sống, khế chua rồi chấm mắm; chè Thái hoa quả ở chợ đêm tuyệt cú mèo… Xem lại ảnh vẫn còn thòm thèm :X
Hai kỉ niệm, hai cái duyên nho nhỏ của mình là được ngồi bệt ăn dưa hấu bổ trên cái lá chuối tươi cùng mấy bạn sinh viên Long An ra chơi miệt vườn :X Các bạn rất thân thiện, vui vẻ, còn mình thì một mặt cứ mải cười, mặt kia lại cuống quýt vì bị người lớn giục. Rất bức xúc! Giá như mình đi với các bạn, có khi còn nhập hội ngồi nhậu nhẹt ý chứ L Thứ hai là lúc dạo bến Ninh Kiều gặp các bạn Free Hugs Cần Thơ. Các bạn hỏi chụp ảnh rồi ôm nhau thắm thiết. Người lớn (lại người lớn) có vẻ không quen nên không thích kiểu này. Haizz, lại một lần giá như các bạn ở đây, Trang Chim chẳng hạn, có mà đi chơi thâu đêm với các bạn ý cũng nên L Đi với người lớn nhiều điểm trừ lắm !!!
Còn về landmarks. Có lẽ đi thăm Cần Thơ thời điểm này là không phù hợp hay sao ý. Này nhé, miệt vườn vẫn xanh mướt nhưng không tìm đâu cành sai trĩu quả ngoài mít vì người ta vừa thu hoạch xong. Chiều về qua chợ nổi Cái Răng thì gặp mưa lạnh, cảnh chợ chiều trên sông nước trong tiết trời u ám cũng ảm đạm chẳng kém chợ phố huyện hehe. Bến Ninh Kiều cũng rất đẹp nhưng những quán café hiện đại, phong cách Tây sang trọng bên bờ làm mình không thật thích. Và cái lớn nhất muốn phê bình là hàng hóa thì nhiều mà KHÔNG HỀ rẻ L Trung bình là đắt hơn Hà Nội gấp 2 lần và không mặc cả nữa chứ. Điều tiếc nhất ở Cần Thơ là vì mải mê lượn lờ chợ địa phương mà mình đã bị các bác cho nghỉ chuyến thăm cầu Cần Thơ_ cây cầu treo bị sập một đoạn năm 2007, sau đó được tiếp tục xây dựng và trở thành cây cầu treo lớn nhất Việt Nam ở thời điểm này với hai nhịp cầu và dài gần mấy km ý :P
Tóm lại, Cần Thơ chỉ là nơi nghỉ ngơi và giải trí tuyệt vời. Thùy, mi thấy sao? :D
--------------------------------------------
Hành trình Hoa Cải
Từ tháng 11 đến tháng 2 dương lịch hàng năm, những người yêu thích chụp ảnh, yêu hoa, yêu màu vàng, yêu rau :D đều nô nức đi chụp ảnh hoa cải. Hôm nay, Ngu Si Ladies cũng làm 1 chuyến để trước nhất là vui vẻ với nhau và thứ hai là đóng góp thêm sắc vàng cho Facebook dạo này đang ngập tràn màu hoa cải :))
Vẫn kiểu nước chạm đến chân rồi mới có ý định nhảy :P, định trưa đi mà sáng hỏi vẫn còn ngây thơ tỉnh bơ chưa biết đi đâu, bao nhiêu người đi, cả nhóm vẫn hồn nhiên học bài và cuốn theo "vụ án" "người đàn ông thủy tinh" ở tầng 1 (các bạn có thể xem thêm link tại đây). Mình còn định đầu têu delay, may mà có Chi Naked nổi điên, cứ giật đùng đùng như bị cắm điện. Đấy, chúng mày ạ, cần phải có 1 đứa điên như thế mới lấy được quyết đoán :* Rồi sau khi bún đậu mắm tôm, bánh mì, tút tát xong xuôi thì 12rưỡi trưa mới bắt đầu rục rịch phóng đi.
Chuyến đi được cái cũng đáng yêu. Toàn tổ lái Hà Thành, thành Vinh với cả Vân Đồn nên đường dù đông, bụi mù, toàn xe vận tải lớn mà lượn kiểu gì đi luôn phóng nhanh mà vẫn bám sát nhau, thế mới giỏi :* Nên dù người chỉ đường là tôi có hơi đần độn chọn đường hơi dài, rồi số phận đưa đẩy nên từ cầu Chương Dương chuyển sang cầu Thanh Trì xa hơn, rồi hỏi mãi mới đến chỗ trồng rau, mò mãi mới ra được bãi thì cuối cùng cũng chọn được chỗ hạ cánh... Lúc vừa đỗ xịch xuống cũng là lúc ánh mặt trời hiếm hoi của ngày đông dịu dàng xuất hiện, "thảm" hoa màu vàng tươi bên dòng kênh nhấp nha nhấp nhánh, bụi chuối thì đứng một hàng vẫy tay đằng xa... Ôi mẹ ơi, đúng là cảnh từ trong mơ bước ra...
Cũng không rõ vì sao mà chỗ này rất vắng, ngoài nhóm mình cũng chỉ có 2 chị thôi (về sau cũng tự động biết điều về sớm hihi) nên cả khoảng trời này là của chúng ta, tha hồ vùng vẫy và "tạo lối đi cho riêng mình" :"> Ngoài máy du lịch của mình, điện thoại của Dương thì phải kể đến máy xịn của bạn Mai_ nhiếp ảnh gia xinh hơn cả người mẫu :D nên làm việc rất tập trung, không pose ảnh thì chụp ảnh, không ai đứng yên suốt 1tiếng rưỡi cả. Hơi tiếc một chút là mãi gần cuối mới phát hiện ra cách chụp thật đẹp cho hoa khỏi che mặt là phải giơ máy thật cao chụp chếch xuống. Các bạn đang đọc nếu có ý định đi chụp nhớ điều này nhé, coi như là ít kinh nghiệm nhỏ hihi.
(ảnh từ máy của Ngọc)
Đến 3 rưỡi, trời tự dưng tối sầm và lạnh kinh, lúc này các bạn trẻ váy xúng xính mới đến nơi thì chúng mình lên đường đi về (may thế :D). Đường về vẫn bụi mù như vậy, đã thế, xăng thì hết mà có thứ nước trong người lại quá thừa, hic :"> nên chắc vì thế mà phóng nhanh, hơn nửa tiếng đã về đến trung tâm thành phố. Hơi tiếc vì không thể bám các bạn đi tăng Miến Trộn nhưng thế cũng là quá mỹ mãn rồi :* Mọi khi suốt ngày hết "lem" rồi lại "lộm" Sư phạm, đây là lần hiếm hoi Ngu Si Ladies vượt qua cái "đáy giếng" của khu Xuân Thủy để đi chơi với nhau, mình phát hiện ra mình rất muốn vượt rào nhiều và nhiều lần nữaaaaa :*
---------------------------------------
Móng Cái- Nam Ninh
Chuyến đi vừa kết thúc chiều nay, giờ còn bao nhiêu bài để học nhưng vẫn quăng sang 1 bên để viết nốt
Sơ qua về chuyến đi. Địa điểm là Móng Cái, Nam Ninh. Thời gian là 4 ngày 3 đêm. Thành phần tham gia là toàn gia đình với đa số là U50. Mục đích là: Shopping (óe). Kết quả cuối cùng: Chưa thỏa mãn (ọe)
.







Vì mình đã từng đến Móng Cái (cùng với Ngọc Gà và lớp mình, A4) nên giờ không còn lạ lẫm nữa. Phải cảm ơn rất nhiều gia đình bác Lý- cô Đàn- bác Cương đã chào đón đoàn mình nhiệt tình, toàn các bác U50 trở lên nhưng vui tính kinh khủng nên không khí bao giờ cũng tràn ngập tiếng cười... vô duyên của mình, hé hé. Lần này cũng đã được nếm Sái Sùng_ con giun biển nổi tiếng đắt mà Gà cứ quảng cáo mãi, rồi cả Ốc Hương, Hải Sâm và Bè Bè nữa. Vì hải sản lạnh mà tự dưng không tốt bụng, mình đã gặp Tào Tháo một lần (còn giao lưu suốt buổi tối
)
Tâm điểm của chuyến đi chính là Nam Ninh. Chuyến đi là đặt theo tour nhưng đi đâu làm gì là tuyền theo ý mình hết, hehe (rất thương anh tour guide). Và tất nhiên, đa số thời gian là lượn lờ và mua sắm rồi. Nhưng lý do chưa thỏa mãn ở đây là vì: Mình muốn tìm quần áo mùa thu đông nhưng chưa có hàng (phải tháng 10), nếu có thì chỉ ở trong siêu thị, mà sale mà chưa có thì chỉ có mà đứng ngó thôi. Hơn nữa, thời gian thì ít mà trung tâm mua sắm thì quá nhiều, thành ra rút ví thì ít mà đi bộ thì nhiều. Sau đợt này, các bác cũng dạy cho bài học là: Đi shopping kiểu du lịch phải theo kiểu "thà mua nhầm còn hơn bỏ sót" chứ không có kiểu đi một vòng rồi mới chọn cái nào thích nhất để mua thì không bao giờ thỏa mãn được. He he huhu. Thế nên mình sẽ chỉ khoe cái mình mua mà thích nhất thôi nhé: Đôi Crocs màu xanh nõn chuối có con cá mập nhe răng. Quá đỉnh !!! :))
Tuy mục đích chính ko thỏa mãn nhưng bù lại, mình đã có những thời gian vui vẻ ở Nam Ninh. Anh tour guide tên là A Lượng, đã từng học ở Việt Nam 1 năm, tiếng Việt khá nên cả đoàn cũng được biết thêm vài đường cơ bản, chứ không mang tiếng đi mà chỉ có shopping :) Nam Ninh là thủ phủ của tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Vượt biên bằng giấy thông hành và đi 2 tiếng nữa mới tới nơi. Qua cửa khẩu là đến ngay Đông Hưng, so với Móng Cái cũng rất tương đương. Nhưng đi khoảng nửa tiếng xe nữa thôi là thấy khác. Đường cao tốc to hơn, 4 làn đường hoành tráng, xe ít hơn và đi luôn cách nhau 50m. Đặc biệt mình rất thích ngắm các đèn đường trên đường đi :D Lúc qua thành phố cảng (quên tên rồi) thì đèn có dáng cái thuyền xanh, đến Nam Ninh thì là 5 con voi (biểu tượng của thành phố này).
Bây giờ, khi ngồi nhớ lại nét đặc trưng của Nam Ninh, mình không nhớ gì hơn ngoài điều anh Lượng nhấn mạnh nhất là: Nam Ninh là thành phố vì môi trường. Trước khi vào thành phố có đi qua cầu Nam Ninh, cầu có 2 cánh trắng xòe ra là hình cái lá (chả giống :))) để thể hiện tính "vì môi trường". Vào đến trung tâm thành phố mới tin, hai bên đường cực kì nhiều cây cối, xanh, đẹp và được chăm sóc cẩn thận. 37% diện tích thành phố là cây xanh mà. Có đoạn đường đang sửa, còn chưa đổ vữa mà cây đã được trồng cố định rồi. Đường phố thì rất ít xe máy. Nam Ninh đã cấm đăng kí xe máy cách đây 8 năm, mỗi đăng kí xe có giá trị 10 năm, nên khoảng 2 năm nữa, thành phố này sẽ hoàn toàn không có xe máy. Ngoài ô tô và phương tiện công cộng, mọi người toàn chạy xe đạp, xe máy điện ì ì trông như trong rạp xiếc 
Bố bảo Nam Ninh mới được xây dựng lại mới đây nên trông rất mới, hiện đại và hoành tráng. Đúng thật. Ngoài cây cầu Nam Ninh vừa khánh thành đầu năm, còn có cái sân vận động vừa xong tháng 8, nơi mà em Linh Cheng vừa ở đó tuần trước dự Đại hội Thanh niên Việt-Trung. Một vài công trình đáng tự hào nữa là một loạt trên đại lộ Dân tộc: Quảng trường 5 con voi, Học viện kĩ thuật Nam Ninh, Bộ Tài chính công nghiệp, tòa nhà nơi có hội chợ Asean. Tòa nhà này có thiết kế giống hoa Dâm Bụt vì nó có 12 cánh tượng trưng cho 12 dân tộc ở Nam Ninh (dân tộc Chuang là chủ yếu). Hội chợ Asean là sự kiện diễn ra hằng năm trong có 3 ngày, cũng rất đáng chú ý nhưng vì máu shopping nên đoàn cũng chỉ nhìn từ xa :)
Nơi duy nhất cả đoàn chịu đi thăm tử tế là công viên Thanh Tú Sơn. Trong đó có ngôi chùa tên Thiên gì đó (:">) rộng, sạch, to nhưng không đẹp bằng chùa Việt Nam. Que hương để khấn cũng to gấp 3 lần, trông như cái đũa nhưng hương cũng không thơm bằng. Thích mỗi đoạn đường bao quanh chùa, lòng vòng trên núi nên vừa mát, nhiều cây, lại ngắm được cảnh bên dưới. Trên đường xuống cũng có cái hồ toàn cá là cá, chả cần vỗ đau cả tay như ao cá Bác Hồ, họ để đói chúng nó hay sao mà chỉ cần vung thức ăn ở đâu là chúng nó bâu vào lúc nhúc, cắn xé nhau đến hãi. Đây này:
Cơ bản cũng chỉ là vậy. Lãng mạn hơn 1 tị (1 tí tị tì ti thôi), mình thích được trèo lên bệ cửa sổ tầng 9 khách sạn, để ngắm khu phố bao quanh lúc chiều nhập nhoạng tối_thời điểm mình thích nhất trong ngày, lúc đêm thật khuya sau khi đi dạo chợ đêm, hay lúc bình minh 6rưỡi sáng. Cảm giác thú vị không phải vì lần đầu ra khỏi Việt Nam, mà đây là cảm giác dành cho Trung Quốc. Tuy xuất hiện hàng chục triệu lần trong tâm trí vì xem quá nhiều phim, nhưng chưa một lần mình muốn tới đây. Chính vì chả bao giờ nghĩ tới nên khi chạm mặt, mình có rất nhiều cảm xúc cho Nam Ninh. Cũng thấy nó đáng yêu :D Đầu tiên là mấy cái âm thanh toàn "ngẩu, pần, xình" loạn cả lên, nghe cứ cười hằng hặc, nhưng cũng nhơ nhớ mà bắt chước :D, rồi những hình ảnh của khu nhà dân xen lẫn với ngõ nhỏ ngoằn nghèo toàn thấy xe đẩy nghi ngút hơi khói bánh bao lúc tinh mơ, hay người thì toàn mắt híp tịt, động vào cái là nói như bắn liên thanh, kiểu rất chân tình dù mình đã vập cả miệng nói "Yủa Nan" (người Việt Nam) rồi, hớ hớ... Mình cũng chả có nhiều từ, kỉ niệm thì cứ nhỏ từng miếng nên viết chẳng được là bao, nhưng sẽ giữ mãi hình ảnh trong tâm trí, mong có ngày quay lại Nam Ninh và được đi thăm thêm các thành phố lớn hơn ở Trung Quốc. Nhé, nhé, nhé???
-------------------------------------------------
Sinh nhật GGC 2 tuổi
- Như cái chớp mắt, vèo một cái đã đến ngày chào mừng Go Green lên 2 tuổi. Năm nay cả CLB đi Đầm Long vào 2 ngày mùng 7,8/8_ lại một cái sinh nhật trùng với mình nữa
Sinh nhật này đã được chờ đón rất lâu từ khi cuộc thi "Cảm xúc Go Green" được ra đời và làm bão cả Facebook :P Và mọi thứ thực sự nóng khi GGE_Ban tổ chức của lễ sinh nhật up logo chính thức của sinh nhật năm 2. Nhìn rất thân thương và đẹp đến vỡ òa!





- Cả CLB được chia thành 4 nhóm với 4 màu và 4 con vật: Đội Tắc Kè Hoa ( màu Đỏ, Hằng Que đội trưởng ), đội Tê Tê ( màu Xanh lam, "chị" Sáng đội trưởng ), đội Trym (Cánh) Cụt ( màu Đen, anh Dương Lành Mạnh đội trưởng ) và cuối cùng, xin giới thiệu: Đội Vàng Mã ( tức Ngựa Vàng haha, màu Vàng, Ngọc Cheng đội trưởng). Yê !!! Slogan đội mình là: "Hóa vàng + tên đối thủ". Ví dụ: Hóa vàng con Tê Tê chẳng hạn :)). Các đội cùng sát cánh vượt qua 5 thử thách là 5 trò chơi của BTC. Mục tiêu ngoài niềm vui còn là những chiếc áo limited edition dành riêng cho sinh nhật 2 tuổi của Go Green. Đội nào cùng rất hào hứng và quyết tâm :*
- Về đội mình_ Vàng Mã. Dao động từ 10-11 thành viên và một số thành viên hải ngoại khác :D Đảo kết bài lên trước thì cuối cùng, đội Vàng Mã ĐÃ DÀNH CHIẾN THẮNG. Yeeeee!!! Bí quyết ư? Đó là nhờ người nghĩ chiến thuật giỏi như aCông và chị Duckie, bộ đôi quân Át chủ bài nhanh nhẹn và thông minh như Việt và Vũ, chị em hậu cần xinh đẹp, giỏi giang và lon ton như chị Duyên, Mai Béo Xinh, em Huyền, bạn Hằng, Ngọc cheng, em Nguyệt và tất nhiên là nhờ cả tinh thần đồng đội cũng như lòng quyết tâm hướng đến cái áo rồi :))
- Trò chơi Đá bóng 3 chân đầu tiên với chiến thuật "dẫm chân lên nhau", "đá chứ không đi", cùng với việc thuê được chân sút hải ngoại Wayne Roonie Hiệp ^^ nên đội Vàng Mã đã thắng thuyết phục. 4 điểm đầu tiên !!!
- Trò chơi ném Phi tiêu 3 tay có vẻ gay cấn và may rủi hơn tí khi phải phi sao cho đúng số điểm 333, nhưng nhờ có chiến thuật "tay phải, tay phải", "đôi ta cùng phi" và đôi Át chủ bài tài năng là Việt-Vũ thì Vàng Mã thắng Tắc Kè để đi vào Chung kết gặp Trym Cánh Cụt. Hơi tiếc vì lần này thua. Giải nhì 3 điểm cũng ko tồi !!!
- Trò Thuyền trên cạn bản thân mình cũng hơi thấy đội mình may vì lần 1 là Trym Cánh Cụt thắng nhưng vì cãi nhau to quá nên BTC bắt thi lại, lần 2 thì Vàng Mã cũng rút được kinh nghiệm nên lại Nhất
4 điểm nữa này !!!
- Trò Truy tìm kho báu thì mình thật sự tự hào về sự tài năng của mỗi cá nhân trong nhóm: Rất nhanh nhẹn, tập trung và chính xác cực kì. Trò này về Nhất là quá xứng đáng. Lại 4 điểm :*
- Trò cuối cùng, Đánh trận giả (với súng phun nước), dù biết mình sẽ thắng nhưng Vàng Mã vẫn chơi rất hết mình, gặp lại Kì Phùng Địch Thủ là đội Trym Cánh Cụt ở Chung kết. Người cuối cùng không bị bắn ướt là em Huyền và 1 em áo đen bên kia. Em Huyền dù rất đau mắt nhưng vẫn tấn công lên tận lô-cốt của Áo Đen, chiến đấu hết mình nhưng cuối cùng vẫn bị ướt.
- Chung cuộc, đội Vàng Mã Nhất 3 trận, Nhì 2 trận và xứng đáng là đội chiến thắng. Yê yê yê !!!!
Bức ảnh đứng 8 chân, lè lưỡi này được chụp trước khi chạy về để thành những nhà quán quân, cũng chính là kho báu trong trò chơi thứ 4. Đúng là vô giá! :*
- Bữa tiệc sinh nhật.
Được tổ chức vào hồi 8h hơn tối ngày 7/8 :) Đôi MC mới toanh của GGA là Tú và Thủy thực sự làm mọi người bất ngờ ( ít ra là mình :)) vì quá pro khi mới vào Go Green mà nói rất hay và rất trúng, hehe :) Tâm điểm của buổi tiệc là phần Tổng kết 1 năm của a Vũ Công, trao chứng chỉ cho các bạn, trao quà từ Venus và Toyota :*, trao giải "Cảm xúc Go Green" ( cho chị Hải, Hằng Que, Chi Ế và Hải Dorayaki)... và đặc biệt nhất là màn nhạc kịch phối hợp không thể ăn ý hơn giữa Ban Điều Hành và GGB. Phải nói thế nào nhỉ, nỗi lo lắng khi tập buổi chiều đã chuyển thành sự sung sướng không thể diễn tả khi tất cả match nhau một cách hoàn hảo. Từ cái to lớn như động tác của 10 con người cho đến cái nhỏ như ấn pause nhạc của Chim, mọi thứ đều không hề lệch 1 ly :* Ai cũng rất vui và mãn nguyện, công sức của mọi người vậy là được các bạn TNV rất ghi nhận, hò reo cổ vũ nồng nhiệt. Ôi, nghĩ lại mà rung rinh :* Kết thúc như thường lệ là màn cắt bánh. Bánh năm nay đẹp hơn hẳn, hình otô xanh yêu yêu và tên các ban. Và vẫn không ai tránh nổi đòn bôi bánh kem của anh Lâm Mẫu Mực :|
Bánh sinh nhật
- Một vài cảm xúc:
+ Trước hết là dành cho Ban Tổ Chức ( GGE+ ). Có thể nói 70% sự thành công của sinh nhật năm nay là nhờ có sự vất vả, nhiệt tình của BTC. Từ việc lên khảo sát địa điểm, thức khuya, dậy sớm, tắm muộn chỉ để lo chỗ ăn ở cho mọi người hoặc set up cho game mới... rồi tranh thủ chợp mắt từng phút để tiếp tục guồng quay ý, cuối cùng, một bức ảnh hoàn chỉnh BTC cũng không có, tất cả là vì TNV. Dưới con mắt của 1 TNV, mình thực sự cảm động, ngưỡng mộ và tự hào trước những gì BTC đã làm :) Xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến BTC :*
Ban Tổ Chức (chưa đủ)
+ Cũng từ lời thổ lộ của BTC, chương trình sinh nhật năm nay không gì khác là muốn thấu hiểu, gắn kết TNV và Go Green và đặc biệt là giữa các ban với nhau. Vì bình thường, các ban làm việc rất độc lập nên nay, 4 đội mới có sự mix up nhiều như vậy. Và đúng là BTC đã thành công. Được sát sàn sạt cùng nhau bàn mưu tính kế, hợp sức cùng tập kịch hay vượt qua chông gai nồi lửa là lúc mà các thành viên nhận ra sự gắn bó của mình với mọi người. Đúng như Trang nói là "buộc tay, buộc chân rồi buộc cả lòng nhau"
. Yêu các bạn ghê gớm ! (Đặc biệt là các bạn đội Vàng Mã, haha)
Chúc mừng sinh nhật Go Green 2 tuổi !!! :*
GGA-B my team :*
Cả đoàn :*
------------------------------------------------
Chuyến đi cả nhà: Đồ Sơn
- Xuất phát từ lời đồn thổi của các cô trường mẹ là Hòn Dấu Resort đang giảm giá có 350k/phòng mà cả nhà đã tức tốc xuống Đồ Sơn ngay 2 ngày nghỉ cuối cùng của Thị Béo. Nhà mình toàn thế. Cái gì càng bàn càng không làm được, toàn thích "sấm nổ ngang tai". Đây được coi là mùa hè cuối cùng của Thị trước khi phải trực liên miên, bác thì cũng chưa đi nghỉ hè được ở đâu, mình thì không đi bao nhiêu sự kiện của cả nhà rồi, bị mắng rồi nên lần này quyết phải đi đủ. Dù hệ quả là phải xin lỗi Nghé và BĐH





- Vì vội nên cả nhà phối hợp rất ăn ý, mau lẹ. 2giờ chiều đã đến nơi. Cái "rì-sọt" của mẹ hóa ra giờ mới là cái công trường ngổn ngang gạch đá (là sao?). Hic, cả nhà đành vừa bức xúc vừa thất thểu đi tìm khách sạn khi cả cái Đồ Sơn đang cháy phòng khét lẹt. Cuối cùng, sau gần 1 tiếng lang thang cũng tìm được khách sạn Hải Yến ở bãi I. Rất may là với giá phòng rẻ nhưng chất lượng lại rất tốt. Cảm ơn trời đất Hải Phòng nhe.
- Dù bay (Parasailing)
+ Buổi chiều đi tắm biển. Biển Đồ Sơn, khỏi cần tả cũng biết, đục ngầu như nước sông Hồng. Hai chị em vầy nước 10' thấy chán, người ta chơi trò dù bay cứ lượn trên đầu vèo vèo thế là xin mẹ cho đi. Hú họa thôi nhưng không ngờ mẹ đồng ý. 300k/ 2 người quá ổn (có vẻ rẻ hơn các chỗ khác, nhỉ?). Được thể ta quyết ăn chơi, phải bay được cho bằng thằng chim thằng cò :D
+ Chờ mãi mới đến số 62, 2 chị em phải đeo miếng vải thô vào đầu gối, phao phiếc đủ cả, sẵn sàng là nắm chặt dây, chạy vài bước rồi "lala bay lên" :P Cảm giác được nhấc bổng rất là phê, dây an toàn giờ là cái ghế để ngồi như xích đu ý. Mình được ngồi trước nên được hưởng thụ tất cả mọi gió mát, tầm nhìn hoàn hảo, chỉ mỗi đoạn canô quay vòng, mình bị hẫng một đoạn quay 90 độ, như bị tụt khỏi dây đai sợ xanh mắt mèo (hic). Sau giây phút ý mình bắt đầu sợ, ngồi bất động bám dây còn Thị Béo thì hét như bị tét vào mông :D Hỏi sao thì bảo là sướng quá :| chả biết vì gan to hay vì ngồi sau bớt sợ? :D Thích nhất là lúc ra xa xa, canô cho đứng ở trên không khoảng gần 1 phút để đứng giữa biển ngắm cảnh trời đang nhập nhoạng tối, Đồ Sơn đang lên đèn tuyệt đẹp. Lúc đấy chỉ kịp nhớ đến Trang thích bay :*, chưa kịp thở ra câu văn thơ nào thì lại bị kéo đi về chỗ cũ, bị "nó" thả xuống biển và được mấy bác ra vừa "vớt" vừa hỏi thăm, rồi bảo gió to thế chắc đi thích lắm nhỉ... Kết thúc mấy phút làm chim ngắn ngủi :)
- Đảo Hòn Dấu.
Đi thuyền từ Bến Nghiêng, mình quên bí kíp Salonpas thần chưởng nên ra đến nơi say sóng chóng cả mặt vẫn phải cất bước. Đầu tiên là gặp đền thờ thần Nam Hải, vì không phải chuyên môn, lại nghe Chi Dog kể sự "over- linh thiêng" của đền ( xin gì được nấy nhưng phải quay lại trả lễ sau một năm ) nên chỉ có mẹ vào thắp hương, 3 bác cháu chụp ảnh bên ngoài. Tiếp đến là lên cao hơn, đường qua rừng rất sạch và mát đến chỗ chiếu nghỉ có căn nhà được xây năm 1908, cùng năm với trường Bưởi nhưng chắc được trùng tu nhiều nên cứ như xây mới. Lên vài bước nữa là gặp ngay Đèn Hải Đăng của Hòn Dấu. Như căn nhà 1908, ngọn hải đăng này hình như được xây lại hay sao mà trông mới và hiện đại lắm. Leo lên đến đỉnh với chân trần, ai cũng choáng ngợp trước cảnh vật trước mắt: Đằng trước, ôm trọn đến tận đường chân trời là biển bao la (màu nâu đỏ như có phù sa :| ), đằng sau là rừng cây và đất liền. Gió ở đây thổi rất mạnh nên thường chỉ có thanh niên mới đứng lâu trên đấy chụp ảnh, cùng với đó, bức tường đằng sau bị khắc chi chít toàn những lời yêu thương :(
- Trời, viết đến đây thì bị Béo giục. Tịt mất cảm hứng rồi :( Đành up ảnh vậy. "Một bức ảnh bằng ngàn lời nói" nhé :D
------------------------------------
Rainbow MiniCamp 2010
- Mini Camp là trại trong nước của CISV dành cho các kids nói chung và các kids chuẩn bị đi các trại quốc tế nói riêng (để các bạn khỏi bỡ ngỡ). Mini Camp năm nay tên là Rainbow, được lấy từ theme chung của năm 2010 là Year of Diversity và (lại) được tổ chức tại Ao Vua, HN
(Lần tổ chức JASPARC-APRW tháng 3 vừa rồi)
- Đây mới được coi là trải nghiệm rất CISV của mình bởi những lần trước chỉ là Conference hoặc Workshop, lần này mới là một Camp thực sự. Với sự tham gia của hơn 80 kids từ độ tuổi 12-15, 15 leaders, 30 bạn trong JB (Junior Branch), gần chục vị phụ huynh làm Staff và đi tận 4 ngày 3 đêm, đây được coi là Mini Camp quy mô nhất từ trước đến nay
- Một ngày ở Mini Camp:
1. 8h sáng. Cả trại xuống sân làm Flag Up (Chào cờ) và hát CISV song. Rồi hò hét nhau vào ăn sáng. Bước này có vẻ lúc nào cũng muộn vì không leaders dậy muộn thì cũng vì không gom nổi các em_những bạn luôn thừa năng lượng suốt ngày "đi lang thang trong sân" 
2. 9h. Các trại bắt đầu làm việc: JB, Village gồm Village 1 cho kids bé và Village 2 là cho các bạn lớn hơn, JC (Junior Counselor) sẽ hộ trợ Leaders để tổ chức các Educational Games chủ đề như Get to know each other, CISV 101, Olympic day, Environment, Handicap... Giữa giờ có Tea Break đầy đủ do các mẹ chuẩn bị sẵn sàng.
3. 12h cả trại sẽ ăn trưa. Điểm nhấn của bữa ăn là trò Kitos sau bữa ăn (tiếng Phần Lan nghĩa là Cảm ơn) để tỏ lòng biết ơn những người đã chuẩn bị: Mọi người sẽ "AAAA" rất to và dài cho đến khi vòng tròn đủ người, nhảy lên và đọc bài Kitos bằng nhiều thứ tiếng (giờ chưa thuộc). Ngắn thôi nhưng vì bắt buộc phải làm và toàn nhảy tưng tưng sau bữa ăn nên rất nhiều bạn kids sợ hoạt động này 
4. Sau đó là giờ Siesta (ngủ trưa) và (tất nhiên) chẳng có bạn kids nào thực hiện đúng, chỉ chăm chăm đi lang thang hoặc xuống JC shop mua đồ (dù biết bị chém giá cắt lìa cổ nhưng vẫn mua rất nhiệt tình
). Chỉ có các anh chị Leaders là lăn ra ngáy o o và không thể dậy nổi, dẫn đến giờ tập trung chiều lại muộn (hehe).
5. Buổi chiều vẫn là Educational Games và nổi bật nhất là hoạt động đi bơi vào ngày trại thứ Ba khiến bạn Kids nào cũng háo hức. Rất tiếc, Pool activities lần này đã bị skip. Rất xin lỗi các kids 
6. Sau bữa ăn tối và (tất nhiên) Kitos sẽ là các General Sessions_ thời gian sinh hoạt của toàn trại. Có gì hot???? Xin đón xem vào phần gạch đầu dòng tiếp theo.
7. Giờ Lullaby nối tiếp là thời gian cơ thể đã rất mệt của các bạn sẽ được "mát-xa" bằng những bài hát ru nhẹ nhàng, ngọt ngào đệm kèm guitar mà cả trại cùng hát. Khi bài "It's time to say Good Night" được hát, từng đội sẽ theo Leaders về phòng ngủ, thỉnh thoảng của Hug Train nghẹt cả thở.
8. Muốn thức khuya ư? Nghịch ư? Đừng có mơ! Với đội JC hùng hậu chuyên đi phá cửa, tịch thu bài và remote điều hòa, mọi thứ đều là không thể. Các bạn JC rất đáng yêu ngoài việc mấy bữa nhầm nhọt, thấy đèn sáng bèn phá cửa, hất cằm lên hỏi rất vênh: "Thế mấy giờ định đi ngủ đây?" và cuống cuồng xin lỗi khi thấy ở trong là tiểu đội Leaders và cả thầy President ngồi trong phòng
(họp rút kinh nghiệm).
- General Sessions: Nổi bật nhất là Talent Show và Casino Night.
+ Talent Show là để show các talent
như một lời chào mừng của cả V1, V2 và JB. Buổi này ngập ngụa là kịch, tất nhiên có cái hay cái hiền nhưng các phụ huynh và Leaders đều rất tự hào khi các kids xuất hiện tự tin như thế. Tâm điểm của Village là phần Dress up Leaders với đủ mọi hình tượng: Chị QA cướp biển, chị Ngọc bươm bướm (amen), chị Huệ phù thủy, chị Chi Rock Star, chị Huyền ăn mày (hic), chị Hương cô gái Trung Hoa lai Ấn :D, chị Hằng thổ dân, anh Việt giả gái... Kids thật tuyệt vời !!! JB thì khỏi nói. Mình ấn tượng nhất đoạn nhạc Rock "Đập vỡ cây đàn" (bằng xốp) của Thảo Trai và nhảy tập thể bài "Waving your flags" do Ngân Hà Môi Xinh đứng đầu :) JB luôn rất chủ động, tự tin, tài năng và... bệnh hihi.
+ Casino Night là ngày đặc biệt khi các anh chị Leaders, JB, JC sẽ cùng chung sức để phục vụ các Kids :) Thật sự ấn tượng về tối đó với các hoạt động như Human Slot Machine (mình làm cái này với em Cầm, Thảo Trai và Cầm Thi :X), Horse Racing cá độ toàn thua :D, Beauty Salon toàn mỹ phẩm Xiao Ha ha :)), Fortune Teller buông rèm ma quái, Viết lời yêu thương tình củm và thích nhất là Marriage. Rất tiếc, mình không được em nào hỏi cưới. Vì quá bận rộn với hàng chục kids đam mê bài bạc đang đứng trước Human Slot Machine chăng?
+ Và cuối cùng, ko gọi là một General Session nhưng là Lời Cảm Ơn mà tất cả mọi người đều tham gia trong bữa ăn trưa cuối cùng. Cảm ơn JB và Kids đã làm Leaders bất ngờ và xúc động khi lao vào ôm chầm lấy từng Leader rồi tặng thiếp. Anh Quang Camp Director cũng thay mặt Leaders cảm ơn thầy Mùi President, JB, Kids, các mẹ Staff, Ao Vua Staff và Minh Joe cũng không quên cảm ơn anh Quang :) Tuy anh rất bệnh nhưng mọi người đều rất ngưỡng mộ anh 
+ Và:
It's time to say GOOD BYE...
The sun is shining bright....
NEXT YEAR we'll meet our friends again....
And I'd miss them so muchhhhhhhh....Here goes our friends from MINICAMP...
We hope that they'll LIVE well...
We all say goodbye to them...and
NEXT YEAR we'll meet them again....
(Biến tấu từ bài "It's time to say Good Night" của JC :)
-----------------------------------------------
Ăn chơi, ăn chơi và chỉ có ăn chơi
Tuần ăn chơi
- Hôm nay là tròn 1 tuần mình nghỉ việc tại L's place, tổng cộng là làm được tròn 20 buổi. Hôm nay tình cờ đi qua nhìn thấy chị Lịch, chú Trung cũng thấy nao nao vì nhớ (nhớ cả cái nợ chè Thái chưa trả :D) nhưng tại đang trên đường đi chơi nên vẫn tơn hớn cực kì hihi. - Tuần vừa rồi toàn đi chơi. Toàn chọn buổi trời thật đẹp mới đi nên rất enjoyable. Buổi sáng Chủ Nhật đầu tiên được nghỉ thì đi bơi rồi đi ăn miến trộn, sữa chua kem giữa tiết trời hoàn hảo với Nghé, Hà Chip, dượng Nachi, bạn Thanh rất duyên và em bạn ý. Rồi thứ Hai hôm sau thì lượn Bờ Hồ mua được sách ưng ý cho mẹ Acid và Liên và đi ăn nộm :D. Thứ Ba mẹ Acid đến nhà chơi buôn đến rỗng cả người :D, thứ Năm GGB diễn tại khách sạn Thắng Lợi. Mấy sự kiện đều rất vui nhưng qua rồi mà không có duyên viết nên chỉ kể ra. Để mình kể chuyện hôm nay.
Thứ Bảy tuyệt vời:
- Cũng là một ngày trời đẹp vì không nóng. Buổi sáng đến văn phòng của Rosa Luxemburg Stiftung (một tổ chức cũng về văn hóa Đức nhưng nghiêng về CNXH của Đức, để mình xem brochure thêm rồi sẽ edit sau) ở Xuân Diệu để cổ vũ GGA project được trình bày trước bà Bộ trưởng Môi trường Đức. Nhưng cuối cùng mọi thứ như cưỡi ngựa xem hoa, toàn "under expectation" như lời Trang nói nên điểm nhấn duy nhất là lúc ăn trưa nói chuyện rôm rả với các anh lão làng và chị Thư kí xinh đẹp của bà Bộ trưởng (dạo này bị mê gái
). Chia tay cả làng, Ngọc về định ôm ti má đi ngủ thì...
- Minh-Trang gọi rủ đi cưỡi ngựa. Cũng chẳng hiểu sao mình (dám) đồng ý ngay.Khi giữa lúc tuyệt vọng vì ko có đủ bộ, Liên xuất hiện nhưng lại không đi nên càng làm nỗi tuyệt vọng lớn hơn :( Loay hoay chờ nốt bạn Mai Béo xinh, 3 đứa "ăn (hồng bì) nằm" với nói chuyện. Rồi cũng lên được đường. Điểm đến là Bãi Đá sông Hồng. Lần đầu mình đến đây, không ngờ đường đi đến là qua vườn đào hôm quay TV Series. Bãi đá hiện ra như bãi... biển
. Tuần rồi mình không thừa chân tay nhưng vẫn thấy chán, giờ chắc hiểu vì sao. Vì bí bách quá. Đứng giữa không gian rộng rãi, gió thổi tung quần, thoải mái bay nhảy, chân được trần truồng đi lại, được chạm vào nước, cảm giác như trút hết cả mấy chục quả bí trong lòng. Lại được mấy em ngựa kute. Được vỗ về mấy em thật thích. Lâu rồi mình cũng chẳng được chơi với động vật (chó mèo không huống chi là ngựa) nên cảm thấy xúc động lắm (từ này dùng không quá đâu nhé
). Lang thang chơi mãi rồi cũng được bạn Minh cho cưỡi ngựa. Yê!
Ngựa cưỡi ngựa :)
- Em ngựa hôm nay Minh chọn cho cả bọn cưỡi tên là em... Hồng (tên với chả tuổi)
Với expert là Minh ngồi sau cầm cương, người đầu tiên lên thớt là Trang. Ngựa dẫn lối lên tận đồng cỏ và bãi lau xa tít tắp mà vẫn nghe rõ mồn một tiếng hú hét của bạn ý
Mình với Mai lội nước buôn chuyện nên cũng chả hiểu vấn đề. Đến khi được lên ngựa mới biết. Người ngồi trước ngồi đúng phải cái khớp của ngựa, hôm nay lại không có yên tử tế nên mỗi lần nó bước là bị đâm vào đùi non nên rất nhột và không quen. Một lúc sau, khi mình quen hơn, em Hồng bắt đầu muốn uống nước. Nó cúi đầu xuống uống mà mình chỉ chực tụt cầu tụt xuống đất. Lúc chờ em ý uống, mình chỉ mong em ý sẽ có hứng tự leo lên đồi cho mình được hưởng cảm giác phê giống Trang, may mà uống nước xong, em ý đã thể theo nguyện vọng :X
- Yê, bắt đầu lên đồi nào. Người nghiêng 45 độ, lại không có cương bám (mình không bám Minh, như Trang hé hé) nên chỉ biết bám vào bờm em Hồng, trong lòng sợ em ý mà điên lên thì teo hoa. Đoạn dốc phải hét như cổ vũ một cái Công Nông ý, cuối cùng cũng lên được (không lên được thì đã không ngồi đây, hehe). Bãi cỏ xanh rờn, nắng vàng rực rỡ :X :X. Em Hồng tiếp tục chui vào bụi rậm đúng như mong muốn của mình. Em Hồng chậm rãi bước đều, lướt qua bãi cỏ quá thích. Giờ mới dám bình tĩnh ngồi thẳng lưng theo hướng dẫn của Minh, thấy thăng bằng và tự tin cực kì. Chưa kịp ngồi mơ mình giống các cô tiểu thư châu Âu ngày xưa thì em ý xuống dốc, khi an toàn rồi thì Minh quyết định quất thật mạnh để em ý... PHI NƯỚC ĐẠI.
- Ôi mẹ ơi, đây là đoạn khó nhất mà mình chả biết tả thế nào cho đáng. Lúc đầu cũng khá thích vì mình giữ được tư thế thẳng lưng, nhưng càng về sau em Hồng càng phi nhanh nhưng bị không đều bước, xương gồ lên như đang hất mình ra, lại được bạn Minh khi lái ngựa phải lái tay như vô hình đẩy mình ra thêm ý, huhuhuhu. Mấy lần bị rơi 3/4 người rồi, tay không còn bám mà là giật bờm em Hồng, mắt nhắm tịt hét toáng cả lên nhưng khi áp chân vào lưng em Hồng lại thấy giữ được thăng bằng (đây là điều cực kì lưu ý nhé). Cứ thế đến khi mình đau đùi và chóng mặt không thể bám được nữa thì bỏ cuộc. Chuyến đi bão táp kết thúc. Mình vẫn giữ được hồn khi xuống ngựa và nhớ được bài học đáng giá: Khi cưỡi ngựa phải thẳng lưng và áp sát chân vào ngựa, càng sát càng tốt. Cảm ơn Minh đã cho tớ trải nghiệm tuyệt vời dù tớ toàn để ý em Hồng, chả để ý đến ấy mấy hehe. Làm ấy bảo đi với tớ như đi với khách, đi với Trang sướng hơn, có cảm giác như đi với người yêu hehe.
- Mai béo xinh không cưỡi ngựa thật quá tiếc, tại em quen cưỡi con Shark hầm hố rồi nên không ham nhể hehe. 3 đứa quay đoạn phim nhố nhăng rồi rút về nước mía Thanh Niên, rồi định chia tay thì mình quên chìa khóa thế là lại hội ngộ rồi lại ăn Thạch Kim Liên đến tận giờ cơm. Lúc về khi thành phố mát mẻ và lên đèn, Trang và mình lại rú rít lên muốn có bạn trai
3 chị em lưu luyến chia tay Minh đi làm "nghĩa vụ". Về nhà, mình bị mắng te tua khỏi phải bàn nửa câu. Nhưng mình rất rất rất vui. Chủ Nhật ngày mai, A4 lại tụ họp. Yề! 
2 ngày tại Huế
Chuyến đi bắt đầu và kết thúc chỉ xoay quanh 2 chữ "Chóng vánh".
- 5rưỡi chiều ngày 7/5: Đang ngồi ở trường, há mồm đếm ngược để được về nhà thì điện thoại reo.
"Chị Ngọc có đi Huế không?". "Để chị hỏi bố đã". "Ok rồi em ạ". "7h tối qua nhà em nhé".
THẾ LÀ ĐI!
- 8h tối 7/5: Tàu chạy. Hai chị em nằm tầng 3 lắc như đi đu quay. Khổ thân em không uống thuốc, say nhũn cả người. Chị thì khỏe re chỉ nhờ miếng Salonpas dán rốn (bí kíp đấy hehe).
- 10h sáng 8/5: Đến Huế. Nóng như thiêu. Về khách sạn dỡ đồ rồi chuẩn bị đi ăn trưa.nữa. Khách sạn tên quê Lý Tưởng nhưng vì mới xây nên rất sạch sẽ. Sau bữa trưa còn được quay lại ăn cả Chè Hẻm nữa.
- 1rưỡi chiều 8/5: Ngọc Cheng thuê xe đạp đi chơi một mình. Tại nhớ ra là vừa tròn kỉ niệm 1 năm ngày vào Huế năm ngoái nên tranh thủ đi thăm lại các nơi cũ: Khách sạn Khánh Trang, thềm nhà có hoa đỏ hình tim của chị Thúy, quán chè gần khách sạn, cầu Trường Tiền, quán đồ lưu niệm trên đường Hùng Vương, cafe Cỏ gần hồ, Quốc học Huế... Huế nhỏ xinh chẳng lạc được. Trời lại ưu ái đang nắng chang chang tự dưng mát lạnh, đi trên đường mà cứ thấy lòng phơi phới.

- Thời gian còn lại của ngày là dành cả cho mục đích chính của chuyến đi mà có dịp sẽ nói sau. Một sự kiện cảm động!
- 7h ngày 9/5: Nắng đã chói chang. 2 chị em thuê xích lô qua Đại Nội. Chị "ăn gian" ưu tiên đi Đại Nội trước vì năm ngoái chị ko đi được nơi này, làm em mất cơ hội đi Thiên Mụ, nhưng cũng phải thôi em, Thiên Mụ xa lắc, mà có mỗi buổi sáng
Đại Nội rất đẹp, mỗi tội chẳng có biển chỉ dẫn gì, mãi sau ngồi xem 10' đoạn video giới thiệu thấy còn đáng giá bằng cả 45' 2 chị em bế nhau đi hehe.


- 9h ngày 9/5: Có mặt tại Vĩ Dạ Xưa kỉ niệm cùng anh Sang và anh Tuấn. Nhớ các chị Chim quá. Cái xe ô tô rất đẹp đậu ở sân mà mình chụp ảnh cùng năm ngoái giờ đã không còn
. Thời gian cũng khá gấp, nói chuyện lại hăng quá nên chưa thấy ôn lại được kỉ niệm gì. Nhưng dù sao, 4 anh em đã rất vui vẻ 

- 10h ngày 9/5: Đã có mặt ở quán Cơm Hến cũ đi qua cầu Cồn Hến. Quán vẫn vậy không thay đổi gì. Cuối cùng cũng được nếm lại Cháo Hến. Thấy an ủi phần nào vì đợt này đi không thưởng thức được gì nhiều
Chị Thúy gọi đúng lúc 4 anh em ở đó, nói chuyện tình củm
- 11h ngày 9/5: Đông Ba thẳng tiến. Chia tay 2 anh ở đây. Lời hẹn Hà Nội vẫn còn đó
Vì em nóng nên 2 chị em chẳng đi được lâu, tâm đắc mua được mỗi cái ví tím cho bác Diên, qua mè xửng Thiên Hương mua ít bánh kẹo rồi lại phải về ngay (mọi người hãy tín nhiệm cửa hàng Mè xửng Thiên Hương nhé, qua cầu Gia Hội là tới)

- 3h chiều ngày 9/5: Đã lên tàu Thống Nhất trở về.
- 4h rưỡi sáng ngày 10/5: Về tới Hà Nội. Em khỏe re không say gì cả. Chị về cuống cuồng chuẩn bị cho buổi học cả ngày bắt đầu lúc 7h. Chuyến đi vậy là kết thúc êm đẹp
- 5rưỡi chiều ngày 7/5: Đang ngồi ở trường, há mồm đếm ngược để được về nhà thì điện thoại reo.
"Chị Ngọc có đi Huế không?". "Để chị hỏi bố đã". "Ok rồi em ạ". "7h tối qua nhà em nhé".
THẾ LÀ ĐI!
- 8h tối 7/5: Tàu chạy. Hai chị em nằm tầng 3 lắc như đi đu quay. Khổ thân em không uống thuốc, say nhũn cả người. Chị thì khỏe re chỉ nhờ miếng Salonpas dán rốn (bí kíp đấy hehe).
- 10h sáng 8/5: Đến Huế. Nóng như thiêu. Về khách sạn dỡ đồ rồi chuẩn bị đi ăn trưa.nữa. Khách sạn tên quê Lý Tưởng nhưng vì mới xây nên rất sạch sẽ. Sau bữa trưa còn được quay lại ăn cả Chè Hẻm nữa.
- 1rưỡi chiều 8/5: Ngọc Cheng thuê xe đạp đi chơi một mình. Tại nhớ ra là vừa tròn kỉ niệm 1 năm ngày vào Huế năm ngoái nên tranh thủ đi thăm lại các nơi cũ: Khách sạn Khánh Trang, thềm nhà có hoa đỏ hình tim của chị Thúy, quán chè gần khách sạn, cầu Trường Tiền, quán đồ lưu niệm trên đường Hùng Vương, cafe Cỏ gần hồ, Quốc học Huế... Huế nhỏ xinh chẳng lạc được. Trời lại ưu ái đang nắng chang chang tự dưng mát lạnh, đi trên đường mà cứ thấy lòng phơi phới.
- Thời gian còn lại của ngày là dành cả cho mục đích chính của chuyến đi mà có dịp sẽ nói sau. Một sự kiện cảm động!
- 7h ngày 9/5: Nắng đã chói chang. 2 chị em thuê xích lô qua Đại Nội. Chị "ăn gian" ưu tiên đi Đại Nội trước vì năm ngoái chị ko đi được nơi này, làm em mất cơ hội đi Thiên Mụ, nhưng cũng phải thôi em, Thiên Mụ xa lắc, mà có mỗi buổi sáng
- 9h ngày 9/5: Có mặt tại Vĩ Dạ Xưa kỉ niệm cùng anh Sang và anh Tuấn. Nhớ các chị Chim quá. Cái xe ô tô rất đẹp đậu ở sân mà mình chụp ảnh cùng năm ngoái giờ đã không còn
- 10h ngày 9/5: Đã có mặt ở quán Cơm Hến cũ đi qua cầu Cồn Hến. Quán vẫn vậy không thay đổi gì. Cuối cùng cũng được nếm lại Cháo Hến. Thấy an ủi phần nào vì đợt này đi không thưởng thức được gì nhiều
- 11h ngày 9/5: Đông Ba thẳng tiến. Chia tay 2 anh ở đây. Lời hẹn Hà Nội vẫn còn đó
- 3h chiều ngày 9/5: Đã lên tàu Thống Nhất trở về.
- 4h rưỡi sáng ngày 10/5: Về tới Hà Nội. Em khỏe re không say gì cả. Chị về cuống cuồng chuẩn bị cho buổi học cả ngày bắt đầu lúc 7h. Chuyến đi vậy là kết thúc êm đẹp
--------------------------
APRW- JASPARC 2010
Hôm nay là vừa tròn 1 tuần kể từ ngày từ Ao Vua về Hà Nội, kết thúc đợt APRW- JASPARC đáng nhớ. Vì thời tiết vẫn âm u không có thay đổi gì thậm chí quần áo giặt 1 tuần rồi chưa khô nên có cảm giác mọi thứ đều rất mới như kiểu vừa hôm qua. Thế nên tranh thủ ghi lại thành kỉ niệm :)
- Đầu tiên, APRW- JASPARC là viết tắt của Asian Pacific Regional Workshop và Junior Asian Pacific Regional Conference. Cả 2 chương trình trên đều do CISV tổ chức, gọi chung là RTF (Regional Training Forum) nên mục đích là training và gặp gỡ. Nhưng phải tách riêng vì dành cho khu vực châu Á Thái Bình Dương và những lứa tuổi, mục đích khác nhau. Nhờ anh Quang Zune, mình biết tới CISV và nhờ sự cho phép của thầy Mùi (chủ tịch CISV Vietnam) và bố mẹ, mình được lên Ao Vua 5 ngày để làm Staff cho sự kiện trên. Xong mở bài!
1. Những ngày chuẩn bị ở Hà Nội.
Mình được làm quen và gặp gỡ với các anh chị em trong CISV. Gần như tuần nào cũng họp mặt vì mọi thứ rất gấp gáp. Nhớ nhất là những buổi tập văn nghệ ở trường chị Minh, buôn chuyện tí toét trong giờ nghỉ. Chưa cần đi cũng biết là mấy chị em sẽ gắn bó với nhau
Cả những lúc lên sân bay đón các đoàn về Hà Nội. Mình được đón 2 anh chị người Phil, 1 ông người Nhật và đoàn Indo. Thường thì đón đoàn nào là thân với đoàn đó lên tận Ao Vua. Đúng thế thật! Điều duy nhất tiếc là Liên với Trang không tham gia được thành đội hình 3B chuẩn nhưng bù lại mình có Chi Naked dở hơi sát cánh
2. 5 ngày tại Ao Vua.
- Rất may tuần mình đi là tuần nghỉ ôn thi nên có thể không gợn chút tội lỗi mà thoải mái vui với thiên nhiên và mọi người. Bằng chứng là ngay khi đặt chân xuống Ao Vua, mình đã nói cười như chim cu mà theo Chi Naked thì "chưa bao giờ thấy cậu vui như thế" (thật à?)
Ngày đầu tiên mới là tự do khám phá, làm quen và phân công công việc. Mình xung phong làm staff cho các workshop người lớn và cụ thể là YM (Youth Meeting), chính quyết định này đã đưa đẩy mình đến với một người mà chắc mình chẳng bao giờ quên (câu hàng tí
).
- Lịch sinh hoạt cả 5 ngày...
+... có rất nhiều điểm tương đồng. Dù giờ đi ngủ khá linh tinh nhưng sáng nào cũng thế, đúng boong 7h34' là mình vùng dậy để đi tắm táp gội đầu và hít thở khí núi, da dẻ cứ gọi là mịn vãi màng, giờ rất tiếc không được thế nữa
. Khoảng 8h là xuống workshop xem xét, trainer của YM là chị Karo người Đức nổi tiếng về giờ giấc nên cũng chẳng bao giờ xuống muộn hơn mình, nếu không phải chuẩn bị gì thì đi ăn sáng để 9h quay lại bắt đầu học.
+ Workshop
Tại sao là Staff lại được "học"??? Chắc đấy là nhờ may mắn lớn của mình khi được chị Karo coi như là 1 Participant. Đến bây giờ vẫn rất cảm kích về điều này
Thậm chí lớp học có 3 chị Participants Việt Nam nhưng vì công việc, chỉ có 1 chị và mình (Staff) là người đi học đều nhất mới phì cười
9h trở đi là cả khu đều tĩnh lặng vì các Workshop của APRW gồm Executive, Village, Youth Meeting, Seminar Camp bắt đầu lôi nhau vào phòng để học
còn hội JASPARC ầm ĩ thì náo loạn ở khu bên kia.Trong đợt này, các trainer (gọi là Resource Person) đa số đều đến từ Châu Âu, đặc biệt có sự tham gia của President của CISV International và 1 ông quan trọng nữa mà mình quên chức vụ nhưng đại khái, thầy Mùi bảo đó là một điều lạ lùng nhưng cũng là một sự khích lệ cho sự phát triển sắp tới của CISV Vietnam.

+ Tea break và Tuck Shop
10h15' thì mọi người bắt đầu ùa ra sảnh đầy nắng ấm để hưởng thụ Tea Break và mua sắm ở Tuck Shop. Đây cũng là nét đáng yêu làm mình cứ nhớ mãi. Bàn Tea Break của chị Linh, chị Chi, chị Liên lúc nào cũng mời gọi gồm các loại trà bánh cổ truyền hiện đại các kiểu. Các cô dặn phải thuyết minh nhưng chẳng ai hỏi nên chúng em cũng im
Một phần cũng mải buôn chuyện ở bàn Tuck Shop của chị Nga, chị Huệ, chị Linh, chị Giang, chị Hạnh, Chi Naked. Đây là cửa hàng bán các mặt hàng của các đoàn tập trung vào. Rất đông người quanh quẩn nhưng chủ yếu là window-shopping và chat chit vì ai cũng chờ đến cuồi kì sẽ có giảm giá
. Theo mình nhớ thì quần và USB nhiều màu của đoàn Thái và áo của đoàn Úc là bán chạy nhất. Cuối đợt, mình được tặng 1 áo CISV của Indo màu vàng gà con đáng yêu lẫn lộn thổ cẩm tứ tung trông đặc sắc nhưng buồn cười, hie hie.


+ Ăn trưa và General Session:
Sau khi học tiết 2 của Workshop thì mọi người ăn trưa buffet tại phòng ăn lớn rộng rãi, sạch sẽ. Đây cũng là lúc mọi người giao lưu thân thiết nhiều. Mình không cảm thấy gần gũi lắm với các bạn thanh niên của JASPARC nên toàn dính với đội Staff hoặc các anh chị cô bác ở APRW. Đấy cũng là điều mình khiến mình buồn tiếc
Ăn trưa xong là giờ của General Session_ thời gian tập trung gần như bắt buộc của tất cả mọi người. Topic đều rất hay lại do toàn các Executive đảm nhiệm nhưng thú thật mình chưa bao giờ thấy hay cả
Session quan trọng nhất, mang đậm tính CISV nhất là về Peace Education thì mình lại nghỉ (thật vui
) Session mình thích nhất là màn giới thiệu của đoàn Úc và Indo vì họ là những người tổ chức APRW và AIM (lại một dạng meeting khác) vào năm sau. Từ lúc mình đón họ tại sân bay cho đến khi về Hà Nội, đoàn Indo gây ấn tượng rất mạnh với mình với những cá nhân rất dễ thương, cởi mở và mến khách
cả tập thể thì tinh thần rất đoàn kết và rất đậm đà bản sắc dân tộc nữa. Rất thích session này!!!
+ Một số sự kiện khác: Welcome Party, Excursion, YM party và Farewell Party.
- Welcome Party vào tối 27/3, tối của Giờ Trái Đất, mọi người tắt đèn và có màn kẹp cánh hồng vào ngón tay để múa; màn chúc mừng sinh nhật bằng nhiều ngôn ngữ, ăn bánh "just one bite" cho 4 thành viên sinh nhật vào tháng 3; nhảy nhót linh đình như ở sàn... Hôm đấy mình rất nhớ các anh chị Chim vì diện áo dài may ở Huế từ tháng 5 năm ngoái
. Vẫn vừa mới bất ngờ, thậm chí mình còn nhảy điên cuồng mà không bị toạc hết, chỉ bị bung 2 lần thôi
- Excursion vào chiều 29. Mình theo nhóm leo núi số 1 của ông Tom và ông President cùng chị Huệ, chị Hạnh. Buổi leo núi rất vui, vì đi đường một chiều nên nhóm 1 của mình lúc nào cũng về nhất
Ấn tượng nhất hôm đó là 2 bạn Elle của đoàn Indo và Sophie của NewZealand tự giác lấy 2 túi nilong nhặt rác trên đoạn đường đi về làm ai cũng hưởng ứng làm theo, riêng mình có tí xấu hổ vì dù sao mình cũng là ở Go Green mà, hic
- Tiệc của lớp YM vào tối 29. Mỗi người góp 1 ít đồ nhắm rồi cùng tiệc tùng. Vì là ý tưởng của bác Masayo nên bác rất nhiệt tình, góp gần hết số thức ăn mang theo, lại còn host trò Harry Harry khiến cả khu rộn rã, thu hút cả các Resource People tham gia. Mọi người đều nhận xét lớp YM là lớp vui nhất trong APRW, khi làm evaluation, ai cũng rất nhấn mạnh điều này
- Và Farewell Party. Tâm điểm là phần Cultural Presentation của tất cả các đoàn. Việt Nam mở màn với bài "Bức họa đồng quê" với các cô thôn nữ ăn mặc sexy nhất buổi tiệc
Úc thì diễn kịch, NZ chơi quiz, Indo múa và mời đồ ăn rất thịnh soạn, Ấn Độ múa, Phil nhảy sạp, Thái trình diễn thời trang, slideshow của Argentina, bài nhảy quá cá tính của châu Âu. Mọi người không ai ngồi yên quá 10' vì cứ hết đứng lên nhảy lại ngồi xuống hò reo. Có phải vì thế mà không có bức ảnh nào không rung??? hehe. Cuối tiệc, mọi người tặng quà cho nhau và chụp ảnh, không có nước mắt vì chưa phải chia tay nhưng nỗi buồn của ai cũng bắt đầu lớn lên...




5 ngày. 5 cái sàng khôn cũng đầy dần lên. Không chỉ là kiến thức (vì thú thật mình cũng không mang được gì nhiều về cho Tổ quốc
) mà còn củng cố nhiều tinh thần độc lập của bản thân và đặc biệt là tinh thần hội nhập. Vì đây là môi trường quốc tế đầu tiên mà mình tiếp xúc lâu như thế nên cũng nhận ra và trải nghiệm nhiều sự khác biệt, tôn trọng điều đó và tìm được những sự tương đồng xuất phát từ tình yêu thương và mong muốn hòa bình. Chắc đấy là những điều điều tiên và rất nhỏ bé trong tinh thần CISV mà mình mới lĩnh hội được
(Vì Plus ko nhanh lắm nên nếu muốn xem ảnh, mọi người vào Facebook theo link này nhé)
- Đầu tiên, APRW- JASPARC là viết tắt của Asian Pacific Regional Workshop và Junior Asian Pacific Regional Conference. Cả 2 chương trình trên đều do CISV tổ chức, gọi chung là RTF (Regional Training Forum) nên mục đích là training và gặp gỡ. Nhưng phải tách riêng vì dành cho khu vực châu Á Thái Bình Dương và những lứa tuổi, mục đích khác nhau. Nhờ anh Quang Zune, mình biết tới CISV và nhờ sự cho phép của thầy Mùi (chủ tịch CISV Vietnam) và bố mẹ, mình được lên Ao Vua 5 ngày để làm Staff cho sự kiện trên. Xong mở bài!
1. Những ngày chuẩn bị ở Hà Nội.
Mình được làm quen và gặp gỡ với các anh chị em trong CISV. Gần như tuần nào cũng họp mặt vì mọi thứ rất gấp gáp. Nhớ nhất là những buổi tập văn nghệ ở trường chị Minh, buôn chuyện tí toét trong giờ nghỉ. Chưa cần đi cũng biết là mấy chị em sẽ gắn bó với nhau
2. 5 ngày tại Ao Vua.
- Rất may tuần mình đi là tuần nghỉ ôn thi nên có thể không gợn chút tội lỗi mà thoải mái vui với thiên nhiên và mọi người. Bằng chứng là ngay khi đặt chân xuống Ao Vua, mình đã nói cười như chim cu mà theo Chi Naked thì "chưa bao giờ thấy cậu vui như thế" (thật à?)
- Lịch sinh hoạt cả 5 ngày...
+... có rất nhiều điểm tương đồng. Dù giờ đi ngủ khá linh tinh nhưng sáng nào cũng thế, đúng boong 7h34' là mình vùng dậy để đi tắm táp gội đầu và hít thở khí núi, da dẻ cứ gọi là mịn vãi màng, giờ rất tiếc không được thế nữa
+ Workshop
Tại sao là Staff lại được "học"??? Chắc đấy là nhờ may mắn lớn của mình khi được chị Karo coi như là 1 Participant. Đến bây giờ vẫn rất cảm kích về điều này
+ Tea break và Tuck Shop
10h15' thì mọi người bắt đầu ùa ra sảnh đầy nắng ấm để hưởng thụ Tea Break và mua sắm ở Tuck Shop. Đây cũng là nét đáng yêu làm mình cứ nhớ mãi. Bàn Tea Break của chị Linh, chị Chi, chị Liên lúc nào cũng mời gọi gồm các loại trà bánh cổ truyền hiện đại các kiểu. Các cô dặn phải thuyết minh nhưng chẳng ai hỏi nên chúng em cũng im
+ Ăn trưa và General Session:
Sau khi học tiết 2 của Workshop thì mọi người ăn trưa buffet tại phòng ăn lớn rộng rãi, sạch sẽ. Đây cũng là lúc mọi người giao lưu thân thiết nhiều. Mình không cảm thấy gần gũi lắm với các bạn thanh niên của JASPARC nên toàn dính với đội Staff hoặc các anh chị cô bác ở APRW. Đấy cũng là điều mình khiến mình buồn tiếc
+ Một số sự kiện khác: Welcome Party, Excursion, YM party và Farewell Party.
- Welcome Party vào tối 27/3, tối của Giờ Trái Đất, mọi người tắt đèn và có màn kẹp cánh hồng vào ngón tay để múa; màn chúc mừng sinh nhật bằng nhiều ngôn ngữ, ăn bánh "just one bite" cho 4 thành viên sinh nhật vào tháng 3; nhảy nhót linh đình như ở sàn... Hôm đấy mình rất nhớ các anh chị Chim vì diện áo dài may ở Huế từ tháng 5 năm ngoái
- Excursion vào chiều 29. Mình theo nhóm leo núi số 1 của ông Tom và ông President cùng chị Huệ, chị Hạnh. Buổi leo núi rất vui, vì đi đường một chiều nên nhóm 1 của mình lúc nào cũng về nhất
- Tiệc của lớp YM vào tối 29. Mỗi người góp 1 ít đồ nhắm rồi cùng tiệc tùng. Vì là ý tưởng của bác Masayo nên bác rất nhiệt tình, góp gần hết số thức ăn mang theo, lại còn host trò Harry Harry khiến cả khu rộn rã, thu hút cả các Resource People tham gia. Mọi người đều nhận xét lớp YM là lớp vui nhất trong APRW, khi làm evaluation, ai cũng rất nhấn mạnh điều này
- Và Farewell Party. Tâm điểm là phần Cultural Presentation của tất cả các đoàn. Việt Nam mở màn với bài "Bức họa đồng quê" với các cô thôn nữ ăn mặc sexy nhất buổi tiệc
5 ngày. 5 cái sàng khôn cũng đầy dần lên. Không chỉ là kiến thức (vì thú thật mình cũng không mang được gì nhiều về cho Tổ quốc
(Vì Plus ko nhanh lắm nên nếu muốn xem ảnh, mọi người vào Facebook theo link này nhé)
-------------------------------
Chuyến đi đầu năm 2010: Sapa!
10h tối 31/12 lên tàu và xuống tàu lúc 5h sáng 4/12, chuyến đi Sapa đã là một khởi đầu may mắn và tuyệt vời của năm 2010 
- Đội hình:
Gồm 8 thành viên nhà GGA: 3 anh nam (anh Công Vú Ruốc, anh Phong ông già Vịt và anh Đạt Vãi Nhị) và 5 giai nhân (Hà Tùm, Mai Béo Xinh, Trang Chim To, Linh Heo Mập và Ngọc Cheng). Toàn các anh tài tụ họp làm thu hút sự chú ý của dư luận từ việc suýt muộn tàu, bài bạc ngay giữa lối đi, rót Coca đập phá ầm ĩ ngập ngụa cả toa và nhà nghỉ... Khỏi phải nói về độ vui vẻ và ăn ý của đội hình này

- Thời tiết:
Bị dọa là sẽ đi vào những ngày lạnh nhất trong năm, cả đoàn (nhất là Hà Tùm và mình) sợ sun vòi vì chịu lạnh rất kém. Hôm đầu tiên sáng từ Lào Cai lên Sapa rồi chiều đi Hàm Rồng, cả đoàn bị phủ đầu bởi ngày rét căm căm toàn sương trắng dày đặc ướt cả áo. Tưởng sẽ không sống sót nổi qua mùa đông thì hôm sau, sương tan và mặt trời ló rạng, để lộ cảnh không thể đẹp hơn của Sapa, nhất là view đường vào trung tâm qua cái hồ cạnh nhà nghỉ, đẹp không kém gì ở Nhật hay Lake Como hay bất kì bức ảnh lịch được Photoshop nào. Quả thật là một sự ưu ái quá lớn từ thiên nhiên cho chuyến đi này!


- Ẩm thực:
Chẳng biết vì không mang máy ảnh hay vì chuyến đi có nhiều điều quyến rũ khác chứ lần này thì lĩnh vực Ẩm thực không mang lại nhiều sự há hốc mồm cho mình như mọi khi. Những ấn tượng còn đọng lại là bữa đồ nướng lần 1 bên cạnh nhà thờ và lần 2 mía nướng trên đường về lúc gần nửa đêm rét căm căm. Và những "lợn cắp nách", "trứng nướng", "chả cá hồi" thì gợi về nhiều kỉ niệm bài bạc bỉ nhân của nhóm mình hơn là hương vị của nó
Sơ qua là vậy, còn giờ là "Been there, done that":
+ Tối 31/12:
Chị Haylie Thái và chú Thái Đức đến tiễn đoàn
10h lên tàu ở ga Trần Quý Cáp, toa 9, 10h5' tàu chạy. Đón giao thừa, hét và uống Coca tẹt ga cùng cả toa. Rồi bài bạc sau đó cười vỡ bụng, rồi ngủ, rồi đến Ga Lào Cai.

+ Ngày 1/1:
- Từ Ga Lào Cai lên Sapa. Nhà nghỉ Xuân Ngần cạnh hồ gì chả biết tên. Cả đội đổ bộ, nghỉ ngơi, ăn uống nhẹ.
- Chiều đi nhà thờ Sapa, khu Hàm Rồng gồm Sân Mây, Cổng trời 1 và 2. Chụp ảnh, quay clip bài Hành Trình Xanh tí toét, mệt nhoài.
- Tối ăn ở cửa hàng gì đó, vì đói mệt nên tạm thời ăn đồ quen thuộc, chỉ thêm đặc sản Susu luộc chấm vừng rồi về nhà nghỉ ngơi, suýt nữa kết thúc ngày lúc 7rưỡi
may mà các chị em tỉnh táo gọi anh em dậy bài bạc, giơ tay mệt nghỉ rồi, đi ăn đồ nướng bên cạnh nhà thờ xong, định làm tour quanh hồ tối om thì câu "hôm ấy Đào về nhà"
đã làm cả đội đi nửa đường thì quyết định về ôm nhau ngủ
.


+ Ngày 2/1:
- Sáng mình dậy học bài (khổ đau!), Trang dậy đi tập thể dục với anh Phong. Chắc đôi trẻ này nồng nhiệt quá đã làm tan cả sương, kéo anh mặt trời về sưởi ấm lòng người hihi.
- Ăn mì tôm chanh không thịt bò khô làm em Mai đau khổ
, bánh mì các thứ rồi lên 9h lên đường vào bản Tả Van.
- Đi bộ gần 10 cây số vượt qua không biết bao nhiêu trâu bò lợn rừng dê chó (và phân của chúng nó
), suối khe ghềnh thác mát lạnh, Cầu Mây treo lủng lẳng, các em người H'Mông đứa thì dễ thương đứa thì... không dễ thương (Nhạt!!! Giơ tay cho mình
nhưng mà đại khái là thế
)
- Sắp kiệt sức đến nơi mới tìm thấy nhà hàng Hiền Hòa để ăn trưa. Sau khi ăn ngon và tỉnh lại :D, cả đội tạm biệt cô Hiền dễ thương và theo đường tắt đến Bãi Đá Cổ, lần này phải đi qua ruộng bậc thang. Quả là một trải nghiệm thú vị khi được cheo leo chênh vênh giữa núi rừng như những người trong đoàn xiếc vì viền ruộng rất bé, có khi còn ngấm nước rất mềm nữa. Đáng nhớ nhất là Chim To với cảm giác fly without wings
và Hà Tùm thì giẫm xuống bùn (chắc về da đẹp lắm hehe). Cuối cùng, ai cũng mệt nhưng rất vui và công nhận đi xe ôm là điều ngu ngốc nhất trên đời 
- Nghỉ ngơi tắm rửa (vẫn bài bạc và giơ tay đều đều hehe), đi ăn uống ở quán lại không nhớ tên có con Chihuahua bị thọt, ăn đặc sản Lợn Cắp Nách chẳng khác thịt bê là mấy và đi chợ tình Sapa. Chẳng có ấn tượng gì ngoài tiêu điểm cả chợ xúm vào một cô người Kinh quá đầu gấu khoác tay một anh H'Mông cầm khèn trông rất mất thiện cảm, chắc họ đã là vợ chồng
Tranh thủ shopping một lúc thì Chim và anh Phong trốn về phòng luyện trò ảo thuật không thể hay hơn
những anh tài còn lại thì khóa đuôi là bữa mía và trứng nướng trên đường về nhà nghỉ.

+ Ngày 3/1:
- Đều như vắt chanh, Trang lại đi tập thể dục cùng ai cũng biết là ai đấy, còn mình vẫn dậy học bài trong đau khổ
Giọng khàn khàn đáng yêu của Linh Heo Mập đánh thức Hà Tùm và Mai Béo dậy để chị em thủ thỉ tâm tình buổi sáng
. Lại ăn mì tôm chanh (nhưng lần này đã có thịt bò khô, so yayyy
).
- Đây là sáng tự do nên cả sau khi ngủ nướng lê lết và tí toét tâm sự thì cả đoàn mới bế nhau ra hồ chơi, tận hưởng ngày super đẹp đầy nắng gió của Sapa. Đang bét xì nhè tự sướng thì có đội phóng viên của VOV mời chụp cho gốc đào Nhật Bản trồng ở UBND huyện Sapa. Lại tự sướng, mỗi tội giờ, bài thì đã lên mà chẳng thấy ảnh đâu
, mình bắt đầu nhớ về nỗi lo của em Mai sợ bị cho lên mục các bệnh nhân bị bệnh xã hội hòa nhập cộng đồng thì mang tiếng lắm T_T Link bài phóng sự đó ở ĐÂY
- Quay clip Hành Trình Xanh lần nữa ở bên hồ. Cảnh đẹp, người đẹp hứa hẹn sẽ được tung lên MTV và thành Hit mất hehe
. Ngồi cafe Lake Side bên hồ, cả đội lại ngồi buôn chuyện và giơ tay nhiệt tình trong lúc em Heo Mập pha chế đồ uống
Sau đó, cả đội lại shopping linh tinh ở chợ Sapa và chợ trung tâm.
- Cả nhà quay lại cửa hàng Chihuahua bị què để ăn trưa bữa cuối với đặc sản cá hồi rán giòn không ấn tượng bằng cá hồi nướng BBQ ở nhà thờ nhưng tổng thể bữa ăn cũng rất ngon
Mình, Hà Tùm và anh Đạt Vãi Nhị shopping tăng 2 và về nhà khi cả nhóm chuẩn bị quay clip lần 3. Đúp này quay trong phòng từ cửa sổ, thông qua lối đi, vào phòng vệ sinh, lên giường, lên sòng bài và chui vào chăn, tất tật có hết
- Xong thì, haizz, cuộc vui đã gần tàn, sắp xếp đồ đạc, chia tay chú gì đó chủ nhà và em Trang mắt to mũi cao, chia tay cái phòng ẩm ướt đầy rác nhưng nhiều kỉ niệm, chia tay Sapa đẹp xinh để về Lào Cai. Không kịp đi hết vòng hồ và quay lại trung tâm, ai cũng muốn ngoái lại lần nữa để chào:




Tạm biệt Sapa! Goodbye until we meet again!!!! 10h tối 31/12 lên tàu và xuống tàu lúc 5h sáng 4/12, chuyến đi Sapa đã là một khởi đầu may mắn và tuyệt vời của năm 2010
- Đội hình:
Gồm 8 thành viên nhà GGA: 3 anh nam (anh Công Vú Ruốc, anh Phong ông già Vịt và anh Đạt Vãi Nhị) và 5 giai nhân (Hà Tùm, Mai Béo Xinh, Trang Chim To, Linh Heo Mập và Ngọc Cheng). Toàn các anh tài tụ họp làm thu hút sự chú ý của dư luận từ việc suýt muộn tàu, bài bạc ngay giữa lối đi, rót Coca đập phá ầm ĩ ngập ngụa cả toa và nhà nghỉ... Khỏi phải nói về độ vui vẻ và ăn ý của đội hình này

- Thời tiết:
Bị dọa là sẽ đi vào những ngày lạnh nhất trong năm, cả đoàn (nhất là Hà Tùm và mình) sợ sun vòi vì chịu lạnh rất kém. Hôm đầu tiên sáng từ Lào Cai lên Sapa rồi chiều đi Hàm Rồng, cả đoàn bị phủ đầu bởi ngày rét căm căm toàn sương trắng dày đặc ướt cả áo. Tưởng sẽ không sống sót nổi qua mùa đông thì hôm sau, sương tan và mặt trời ló rạng, để lộ cảnh không thể đẹp hơn của Sapa, nhất là view đường vào trung tâm qua cái hồ cạnh nhà nghỉ, đẹp không kém gì ở Nhật hay Lake Como hay bất kì bức ảnh lịch được Photoshop nào. Quả thật là một sự ưu ái quá lớn từ thiên nhiên cho chuyến đi này!


- Ẩm thực:
Chẳng biết vì không mang máy ảnh hay vì chuyến đi có nhiều điều quyến rũ khác chứ lần này thì lĩnh vực Ẩm thực không mang lại nhiều sự há hốc mồm cho mình như mọi khi. Những ấn tượng còn đọng lại là bữa đồ nướng lần 1 bên cạnh nhà thờ và lần 2 mía nướng trên đường về lúc gần nửa đêm rét căm căm. Và những "lợn cắp nách", "trứng nướng", "chả cá hồi" thì gợi về nhiều kỉ niệm bài bạc bỉ nhân của nhóm mình hơn là hương vị của nó
Sơ qua là vậy, còn giờ là "Been there, done that":
+ Tối 31/12:
Chị Haylie Thái và chú Thái Đức đến tiễn đoàn
10h lên tàu ở ga Trần Quý Cáp, toa 9, 10h5' tàu chạy. Đón giao thừa, hét và uống Coca tẹt ga cùng cả toa. Rồi bài bạc sau đó cười vỡ bụng, rồi ngủ, rồi đến Ga Lào Cai.

+ Ngày 1/1:
- Từ Ga Lào Cai lên Sapa. Nhà nghỉ Xuân Ngần cạnh hồ gì chả biết tên. Cả đội đổ bộ, nghỉ ngơi, ăn uống nhẹ.
- Chiều đi nhà thờ Sapa, khu Hàm Rồng gồm Sân Mây, Cổng trời 1 và 2. Chụp ảnh, quay clip bài Hành Trình Xanh tí toét, mệt nhoài.
- Tối ăn ở cửa hàng gì đó, vì đói mệt nên tạm thời ăn đồ quen thuộc, chỉ thêm đặc sản Susu luộc chấm vừng rồi về nhà nghỉ ngơi, suýt nữa kết thúc ngày lúc 7rưỡi
may mà các chị em tỉnh táo gọi anh em dậy bài bạc, giơ tay mệt nghỉ rồi, đi ăn đồ nướng bên cạnh nhà thờ xong, định làm tour quanh hồ tối om thì câu "hôm ấy Đào về nhà"
đã làm cả đội đi nửa đường thì quyết định về ôm nhau ngủ
.


+ Ngày 2/1:
- Sáng mình dậy học bài (khổ đau!), Trang dậy đi tập thể dục với anh Phong. Chắc đôi trẻ này nồng nhiệt quá đã làm tan cả sương, kéo anh mặt trời về sưởi ấm lòng người hihi.
- Ăn mì tôm chanh không thịt bò khô làm em Mai đau khổ
, bánh mì các thứ rồi lên 9h lên đường vào bản Tả Van.
- Đi bộ gần 10 cây số vượt qua không biết bao nhiêu trâu bò lợn rừng dê chó (và phân của chúng nó
), suối khe ghềnh thác mát lạnh, Cầu Mây treo lủng lẳng, các em người H'Mông đứa thì dễ thương đứa thì... không dễ thương (Nhạt!!! Giơ tay cho mình
nhưng mà đại khái là thế
)
- Sắp kiệt sức đến nơi mới tìm thấy nhà hàng Hiền Hòa để ăn trưa. Sau khi ăn ngon và tỉnh lại :D, cả đội tạm biệt cô Hiền dễ thương và theo đường tắt đến Bãi Đá Cổ, lần này phải đi qua ruộng bậc thang. Quả là một trải nghiệm thú vị khi được cheo leo chênh vênh giữa núi rừng như những người trong đoàn xiếc vì viền ruộng rất bé, có khi còn ngấm nước rất mềm nữa. Đáng nhớ nhất là Chim To với cảm giác fly without wings
và Hà Tùm thì giẫm xuống bùn (chắc về da đẹp lắm hehe). Cuối cùng, ai cũng mệt nhưng rất vui và công nhận đi xe ôm là điều ngu ngốc nhất trên đời 
- Nghỉ ngơi tắm rửa (vẫn bài bạc và giơ tay đều đều hehe), đi ăn uống ở quán lại không nhớ tên có con Chihuahua bị thọt, ăn đặc sản Lợn Cắp Nách chẳng khác thịt bê là mấy và đi chợ tình Sapa. Chẳng có ấn tượng gì ngoài tiêu điểm cả chợ xúm vào một cô người Kinh quá đầu gấu khoác tay một anh H'Mông cầm khèn trông rất mất thiện cảm, chắc họ đã là vợ chồng
Tranh thủ shopping một lúc thì Chim và anh Phong trốn về phòng luyện trò ảo thuật không thể hay hơn
những anh tài còn lại thì khóa đuôi là bữa mía và trứng nướng trên đường về nhà nghỉ.

+ Ngày 3/1:
- Đều như vắt chanh, Trang lại đi tập thể dục cùng ai cũng biết là ai đấy, còn mình vẫn dậy học bài trong đau khổ
Giọng khàn khàn đáng yêu của Linh Heo Mập đánh thức Hà Tùm và Mai Béo dậy để chị em thủ thỉ tâm tình buổi sáng
. Lại ăn mì tôm chanh (nhưng lần này đã có thịt bò khô, so yayyy
).
- Đây là sáng tự do nên cả sau khi ngủ nướng lê lết và tí toét tâm sự thì cả đoàn mới bế nhau ra hồ chơi, tận hưởng ngày super đẹp đầy nắng gió của Sapa. Đang bét xì nhè tự sướng thì có đội phóng viên của VOV mời chụp cho gốc đào Nhật Bản trồng ở UBND huyện Sapa. Lại tự sướng, mỗi tội giờ, bài thì đã lên mà chẳng thấy ảnh đâu
, mình bắt đầu nhớ về nỗi lo của em Mai sợ bị cho lên mục các bệnh nhân bị bệnh xã hội hòa nhập cộng đồng thì mang tiếng lắm T_T Link bài phóng sự đó ở ĐÂY
- Quay clip Hành Trình Xanh lần nữa ở bên hồ. Cảnh đẹp, người đẹp hứa hẹn sẽ được tung lên MTV và thành Hit mất hehe
. Ngồi cafe Lake Side bên hồ, cả đội lại ngồi buôn chuyện và giơ tay nhiệt tình trong lúc em Heo Mập pha chế đồ uống
Sau đó, cả đội lại shopping linh tinh ở chợ Sapa và chợ trung tâm.
- Cả nhà quay lại cửa hàng Chihuahua bị què để ăn trưa bữa cuối với đặc sản cá hồi rán giòn không ấn tượng bằng cá hồi nướng BBQ ở nhà thờ nhưng tổng thể bữa ăn cũng rất ngon
Mình, Hà Tùm và anh Đạt Vãi Nhị shopping tăng 2 và về nhà khi cả nhóm chuẩn bị quay clip lần 3. Đúp này quay trong phòng từ cửa sổ, thông qua lối đi, vào phòng vệ sinh, lên giường, lên sòng bài và chui vào chăn, tất tật có hết
- Xong thì, haizz, cuộc vui đã gần tàn, sắp xếp đồ đạc, chia tay chú gì đó chủ nhà và em Trang mắt to mũi cao, chia tay cái phòng ẩm ướt đầy rác nhưng nhiều kỉ niệm, chia tay Sapa đẹp xinh để về Lào Cai. Không kịp đi hết vòng hồ và quay lại trung tâm, ai cũng muốn ngoái lại lần nữa để chào:




Tạm biệt Sapa! Goodbye until we meet again!!!!------------------
- Đội hình:
Gồm 8 thành viên nhà GGA: 3 anh nam (anh Công Vú Ruốc, anh Phong ông già Vịt và anh Đạt Vãi Nhị) và 5 giai nhân (Hà Tùm, Mai Béo Xinh, Trang Chim To, Linh Heo Mập và Ngọc Cheng). Toàn các anh tài tụ họp làm thu hút sự chú ý của dư luận từ việc suýt muộn tàu, bài bạc ngay giữa lối đi, rót Coca đập phá ầm ĩ ngập ngụa cả toa và nhà nghỉ... Khỏi phải nói về độ vui vẻ và ăn ý của đội hình này
- Thời tiết:
Bị dọa là sẽ đi vào những ngày lạnh nhất trong năm, cả đoàn (nhất là Hà Tùm và mình) sợ sun vòi vì chịu lạnh rất kém. Hôm đầu tiên sáng từ Lào Cai lên Sapa rồi chiều đi Hàm Rồng, cả đoàn bị phủ đầu bởi ngày rét căm căm toàn sương trắng dày đặc ướt cả áo. Tưởng sẽ không sống sót nổi qua mùa đông thì hôm sau, sương tan và mặt trời ló rạng, để lộ cảnh không thể đẹp hơn của Sapa, nhất là view đường vào trung tâm qua cái hồ cạnh nhà nghỉ, đẹp không kém gì ở Nhật hay Lake Como hay bất kì bức ảnh lịch được Photoshop nào. Quả thật là một sự ưu ái quá lớn từ thiên nhiên cho chuyến đi này!
- Ẩm thực:
Chẳng biết vì không mang máy ảnh hay vì chuyến đi có nhiều điều quyến rũ khác chứ lần này thì lĩnh vực Ẩm thực không mang lại nhiều sự há hốc mồm cho mình như mọi khi. Những ấn tượng còn đọng lại là bữa đồ nướng lần 1 bên cạnh nhà thờ và lần 2 mía nướng trên đường về lúc gần nửa đêm rét căm căm. Và những "lợn cắp nách", "trứng nướng", "chả cá hồi" thì gợi về nhiều kỉ niệm bài bạc bỉ nhân của nhóm mình hơn là hương vị của nó
Sơ qua là vậy, còn giờ là "Been there, done that":
+ Tối 31/12:
Chị Haylie Thái và chú Thái Đức đến tiễn đoàn
+ Ngày 1/1:
- Từ Ga Lào Cai lên Sapa. Nhà nghỉ Xuân Ngần cạnh hồ gì chả biết tên. Cả đội đổ bộ, nghỉ ngơi, ăn uống nhẹ.
- Chiều đi nhà thờ Sapa, khu Hàm Rồng gồm Sân Mây, Cổng trời 1 và 2. Chụp ảnh, quay clip bài Hành Trình Xanh tí toét, mệt nhoài.
- Tối ăn ở cửa hàng gì đó, vì đói mệt nên tạm thời ăn đồ quen thuộc, chỉ thêm đặc sản Susu luộc chấm vừng rồi về nhà nghỉ ngơi, suýt nữa kết thúc ngày lúc 7rưỡi
+ Ngày 2/1:
- Sáng mình dậy học bài (khổ đau!), Trang dậy đi tập thể dục với anh Phong. Chắc đôi trẻ này nồng nhiệt quá đã làm tan cả sương, kéo anh mặt trời về sưởi ấm lòng người hihi.
- Ăn mì tôm chanh không thịt bò khô làm em Mai đau khổ
- Đi bộ gần 10 cây số vượt qua không biết bao nhiêu trâu bò lợn rừng dê chó (và phân của chúng nó
- Sắp kiệt sức đến nơi mới tìm thấy nhà hàng Hiền Hòa để ăn trưa. Sau khi ăn ngon và tỉnh lại :D, cả đội tạm biệt cô Hiền dễ thương và theo đường tắt đến Bãi Đá Cổ, lần này phải đi qua ruộng bậc thang. Quả là một trải nghiệm thú vị khi được cheo leo chênh vênh giữa núi rừng như những người trong đoàn xiếc vì viền ruộng rất bé, có khi còn ngấm nước rất mềm nữa. Đáng nhớ nhất là Chim To với cảm giác fly without wings
- Nghỉ ngơi tắm rửa (vẫn bài bạc và giơ tay đều đều hehe), đi ăn uống ở quán lại không nhớ tên có con Chihuahua bị thọt, ăn đặc sản Lợn Cắp Nách chẳng khác thịt bê là mấy và đi chợ tình Sapa. Chẳng có ấn tượng gì ngoài tiêu điểm cả chợ xúm vào một cô người Kinh quá đầu gấu khoác tay một anh H'Mông cầm khèn trông rất mất thiện cảm, chắc họ đã là vợ chồng
+ Ngày 3/1:
- Đều như vắt chanh, Trang lại đi tập thể dục cùng ai cũng biết là ai đấy, còn mình vẫn dậy học bài trong đau khổ
- Đây là sáng tự do nên cả sau khi ngủ nướng lê lết và tí toét tâm sự thì cả đoàn mới bế nhau ra hồ chơi, tận hưởng ngày super đẹp đầy nắng gió của Sapa. Đang bét xì nhè tự sướng thì có đội phóng viên của VOV mời chụp cho gốc đào Nhật Bản trồng ở UBND huyện Sapa. Lại tự sướng, mỗi tội giờ, bài thì đã lên mà chẳng thấy ảnh đâu
- Quay clip Hành Trình Xanh lần nữa ở bên hồ. Cảnh đẹp, người đẹp hứa hẹn sẽ được tung lên MTV và thành Hit mất hehe
- Cả nhà quay lại cửa hàng Chihuahua bị què để ăn trưa bữa cuối với đặc sản cá hồi rán giòn không ấn tượng bằng cá hồi nướng BBQ ở nhà thờ nhưng tổng thể bữa ăn cũng rất ngon
- Xong thì, haizz, cuộc vui đã gần tàn, sắp xếp đồ đạc, chia tay chú gì đó chủ nhà và em Trang mắt to mũi cao, chia tay cái phòng ẩm ướt đầy rác nhưng nhiều kỉ niệm, chia tay Sapa đẹp xinh để về Lào Cai. Không kịp đi hết vòng hồ và quay lại trung tâm, ai cũng muốn ngoái lại lần nữa để chào:
Tạm biệt Sapa! Goodbye until we meet again!!!! 10h tối 31/12 lên tàu và xuống tàu lúc 5h sáng 4/12, chuyến đi Sapa đã là một khởi đầu may mắn và tuyệt vời của năm 2010
- Đội hình:
Gồm 8 thành viên nhà GGA: 3 anh nam (anh Công Vú Ruốc, anh Phong ông già Vịt và anh Đạt Vãi Nhị) và 5 giai nhân (Hà Tùm, Mai Béo Xinh, Trang Chim To, Linh Heo Mập và Ngọc Cheng). Toàn các anh tài tụ họp làm thu hút sự chú ý của dư luận từ việc suýt muộn tàu, bài bạc ngay giữa lối đi, rót Coca đập phá ầm ĩ ngập ngụa cả toa và nhà nghỉ... Khỏi phải nói về độ vui vẻ và ăn ý của đội hình này
- Thời tiết:
Bị dọa là sẽ đi vào những ngày lạnh nhất trong năm, cả đoàn (nhất là Hà Tùm và mình) sợ sun vòi vì chịu lạnh rất kém. Hôm đầu tiên sáng từ Lào Cai lên Sapa rồi chiều đi Hàm Rồng, cả đoàn bị phủ đầu bởi ngày rét căm căm toàn sương trắng dày đặc ướt cả áo. Tưởng sẽ không sống sót nổi qua mùa đông thì hôm sau, sương tan và mặt trời ló rạng, để lộ cảnh không thể đẹp hơn của Sapa, nhất là view đường vào trung tâm qua cái hồ cạnh nhà nghỉ, đẹp không kém gì ở Nhật hay Lake Como hay bất kì bức ảnh lịch được Photoshop nào. Quả thật là một sự ưu ái quá lớn từ thiên nhiên cho chuyến đi này!
- Ẩm thực:
Chẳng biết vì không mang máy ảnh hay vì chuyến đi có nhiều điều quyến rũ khác chứ lần này thì lĩnh vực Ẩm thực không mang lại nhiều sự há hốc mồm cho mình như mọi khi. Những ấn tượng còn đọng lại là bữa đồ nướng lần 1 bên cạnh nhà thờ và lần 2 mía nướng trên đường về lúc gần nửa đêm rét căm căm. Và những "lợn cắp nách", "trứng nướng", "chả cá hồi" thì gợi về nhiều kỉ niệm bài bạc bỉ nhân của nhóm mình hơn là hương vị của nó
Sơ qua là vậy, còn giờ là "Been there, done that":
+ Tối 31/12:
Chị Haylie Thái và chú Thái Đức đến tiễn đoàn
+ Ngày 1/1:
- Từ Ga Lào Cai lên Sapa. Nhà nghỉ Xuân Ngần cạnh hồ gì chả biết tên. Cả đội đổ bộ, nghỉ ngơi, ăn uống nhẹ.
- Chiều đi nhà thờ Sapa, khu Hàm Rồng gồm Sân Mây, Cổng trời 1 và 2. Chụp ảnh, quay clip bài Hành Trình Xanh tí toét, mệt nhoài.
- Tối ăn ở cửa hàng gì đó, vì đói mệt nên tạm thời ăn đồ quen thuộc, chỉ thêm đặc sản Susu luộc chấm vừng rồi về nhà nghỉ ngơi, suýt nữa kết thúc ngày lúc 7rưỡi
+ Ngày 2/1:
- Sáng mình dậy học bài (khổ đau!), Trang dậy đi tập thể dục với anh Phong. Chắc đôi trẻ này nồng nhiệt quá đã làm tan cả sương, kéo anh mặt trời về sưởi ấm lòng người hihi.
- Ăn mì tôm chanh không thịt bò khô làm em Mai đau khổ
- Đi bộ gần 10 cây số vượt qua không biết bao nhiêu trâu bò lợn rừng dê chó (và phân của chúng nó
- Sắp kiệt sức đến nơi mới tìm thấy nhà hàng Hiền Hòa để ăn trưa. Sau khi ăn ngon và tỉnh lại :D, cả đội tạm biệt cô Hiền dễ thương và theo đường tắt đến Bãi Đá Cổ, lần này phải đi qua ruộng bậc thang. Quả là một trải nghiệm thú vị khi được cheo leo chênh vênh giữa núi rừng như những người trong đoàn xiếc vì viền ruộng rất bé, có khi còn ngấm nước rất mềm nữa. Đáng nhớ nhất là Chim To với cảm giác fly without wings
- Nghỉ ngơi tắm rửa (vẫn bài bạc và giơ tay đều đều hehe), đi ăn uống ở quán lại không nhớ tên có con Chihuahua bị thọt, ăn đặc sản Lợn Cắp Nách chẳng khác thịt bê là mấy và đi chợ tình Sapa. Chẳng có ấn tượng gì ngoài tiêu điểm cả chợ xúm vào một cô người Kinh quá đầu gấu khoác tay một anh H'Mông cầm khèn trông rất mất thiện cảm, chắc họ đã là vợ chồng
+ Ngày 3/1:
- Đều như vắt chanh, Trang lại đi tập thể dục cùng ai cũng biết là ai đấy, còn mình vẫn dậy học bài trong đau khổ
- Đây là sáng tự do nên cả sau khi ngủ nướng lê lết và tí toét tâm sự thì cả đoàn mới bế nhau ra hồ chơi, tận hưởng ngày super đẹp đầy nắng gió của Sapa. Đang bét xì nhè tự sướng thì có đội phóng viên của VOV mời chụp cho gốc đào Nhật Bản trồng ở UBND huyện Sapa. Lại tự sướng, mỗi tội giờ, bài thì đã lên mà chẳng thấy ảnh đâu
- Quay clip Hành Trình Xanh lần nữa ở bên hồ. Cảnh đẹp, người đẹp hứa hẹn sẽ được tung lên MTV và thành Hit mất hehe
- Cả nhà quay lại cửa hàng Chihuahua bị què để ăn trưa bữa cuối với đặc sản cá hồi rán giòn không ấn tượng bằng cá hồi nướng BBQ ở nhà thờ nhưng tổng thể bữa ăn cũng rất ngon
- Xong thì, haizz, cuộc vui đã gần tàn, sắp xếp đồ đạc, chia tay chú gì đó chủ nhà và em Trang mắt to mũi cao, chia tay cái phòng ẩm ướt đầy rác nhưng nhiều kỉ niệm, chia tay Sapa đẹp xinh để về Lào Cai. Không kịp đi hết vòng hồ và quay lại trung tâm, ai cũng muốn ngoái lại lần nữa để chào:
Tạm biệt Sapa! Goodbye until we meet again!!!!------------------
Móng Cái- Trà Cổ (tháng 7-09)
Sau 8 tiếng thoải mái cùng lớp mình trên xe Ka Long (lần đầu tiên đi), mình đã trở về nhà trong một niềm chộn rộn được ghi lại những khoảnh khắc đẹp của chuyến đi vào blog này :X
Đây là chuyến đi lớp mình về quê nhà Ngọc Gà ở Móng Cái. Rất tiếc là thời gian đi chợ mua sắm không được nhiều như mong đợi nhưng bù lại, việc ngày nào cũng được ra biển Trà Cổ chơi, một lần được đến địa đầu phía Đông của Tổ quốc, lễ hội Ông Voi một năm tổ chức 1 lần mà lớp mình may mắn đi đúng vào dịp này nữa... Tuyệt nhất là đống niềm vui ấy được đem sẻ chia cho 17 người ở lớp mình, bù lại cho những tháng ngày cấp 3 ít được đi chơi xa :)
Trong suốt cả chuyến đi, người mệt nhất là Ngọc Gà. Hết chạy chỗ này lại phải làm cái kia. Tất cả chỉ muốn cho mọi người cảm thấy thoải mái như ở nhà thôi. Và đúng là mình đã thấy như ở nhà thật
Đi du lịch mà không ở khách sạn, ngay cả việc mẹ của Gà không đồng ý cho tụ tập muộn cũng làm mình thấy... y như ở nhà
Rồi là ít phải ăn hàng quán bờ bụi mà cứ ngồi trong phòng với mọi người ăn những món ngon như ở nhà do bác Tài nấu. Bác Tài đúng là rất tài :) Như Chim nói thì bác đúng là dáng làm việc "quần quật", tối ngày. Sáng cả nhà dậy dù sớm hay muộn cũng có bữa sáng sẵn sàng, đến tối muộn bọn mình đi chơi về cũng vẫn thấy bác đợi cửa. Thế nên lời cảm ơn chân thành cả đoàn dành cho Ngọc Gà, gia đình Ngọc Gà chắc chắn cũng phải dành cho bác nữa
Chưa kể tới chị em họ của Gà ở Trà Cổ nữa: Chị Nghiệp, bạn gì đó (ôiii cái não của tôi), em Lợi (tức cậu Nhít) với kỉ niệm cùng bán hàng lúc hội đình. Rất rất vuiiii!!!
Cảm ơn lòng hiếu khách chân thành của mọi người nhé

Hẹn ngày gặp lại nữa!
Những chuyện nhỏ bên lề:
+ Móng Cái và chuyện mua sắm.
Ở Móng Cái rất nhiều chợ. Lớn nhất là Chợ Trung Tâm (thế mà chỉ mở có mỗi buổi sáng), cả chợ chuyên về một mặt hàng như chợ Tô Ghi và chợ gì đó. Ban đêm có Chợ Đêm, mở cả ngày thì có Trung Tâm Thời Trang. Mình chắc là đứa máu me mua đồ nhất hội. Cuối cùng thấy hơi thất vọng vì cứ tưởng bở giá cả ở đây sẽ rẻ và dễ mua hơn Hà Nội nhưng mà lại chẳng phải thế. Vì vậy, ngoài thị Béo và bản thân ra, mình chưa mua được quà cho mọi người
+ Trà Cổ và lễ hội Ông Voi.
Biển Trà Cổ rất gần với Móng Cái, lại sạch đẹp, không đông chẹt người nên cũng rất quyến rũ mình
Đi 3 ngày thì cả 3 đều được ra biển, ngắm bãi biển nhiều ốc chưa từng thấy, ngắm biển đêm cả 1 rổ sao vứt trên trời, nhảy sóng kiểu nhảy sạp với bố Phú Chim và bạn Quang, quay đến lộn cả óc với Ngọc Gà, thề thốt với 3B nữa... Tiếc mỗi cái là ko được ngắm bình minh trên biển như ở Huế và lúc được tắm té thì biển lại lặng sóng mới chán, ước mơ bị sóng đánh tụt váy một lần thế là tiêu tan
Một may mắn nữa của cả đoàn là được (suýt) dự lễ hội Ông Voi. Các bạn hay liên tưởng đến lễ hội Chọi Trâu Hải Phòng nhưng mình lại liên tưởng đến lễ hội trồng Bí Ngô to ở mấy nước khác. Mấy ÔNG VOI (thật ra là lợn
) được nuôi vô cùng cẩn thận, được ăn cơm, uống nước khoáng, rau muống như tất cả những người sung sướng trên đời, thậm chí còn được rửa mặt và tắm té cho. Rồi mang ra dự thi, ông nào to béo, đẹp nhất thì thắng.Vì tội ngủ muộn và lề mề nên lớp mình bị lỡ mất phần trao giải. Nhưng mấy đợt rước hôm sau thì cũng có được chứng kiến (vì được cùng quay nước mía và bán hàng với mấy chị
). Tự cảm thấy đoàn mình rất may mắn nhé!


Chắc vẫn còn chuyện để viết đấy nhưng giờ cũng đã thấy quay cuồng đầu óc và phải đi làm rất nhiều việc cần phải làm nên entry bị cụt đuôi tại đây. Tạm biệt Móng Cái, tạm biệt Trà Cổ, tạm biệt mọi người nhé!!!
----------
"Ve que"
"Quê" đây trong ngoặc kép thôi, vì "quê" này tuy có thật nhưng là nằm trên nóc một nhà giữa phố xá đông đúc ở trung tâm Hà Nội 1 chứ ko ở đâu xa xôi cả
Đây là nơi mình hay nghĩ tới và thèm thuồng muốn ở lại trong những ngày nắng bắt đầu lên đẹp thế này





Đây là chuyến đi lớp mình về quê nhà Ngọc Gà ở Móng Cái. Rất tiếc là thời gian đi chợ mua sắm không được nhiều như mong đợi nhưng bù lại, việc ngày nào cũng được ra biển Trà Cổ chơi, một lần được đến địa đầu phía Đông của Tổ quốc, lễ hội Ông Voi một năm tổ chức 1 lần mà lớp mình may mắn đi đúng vào dịp này nữa... Tuyệt nhất là đống niềm vui ấy được đem sẻ chia cho 17 người ở lớp mình, bù lại cho những tháng ngày cấp 3 ít được đi chơi xa :)
Trong suốt cả chuyến đi, người mệt nhất là Ngọc Gà. Hết chạy chỗ này lại phải làm cái kia. Tất cả chỉ muốn cho mọi người cảm thấy thoải mái như ở nhà thôi. Và đúng là mình đã thấy như ở nhà thật
Cảm ơn lòng hiếu khách chân thành của mọi người nhé
Những chuyện nhỏ bên lề:
+ Móng Cái và chuyện mua sắm.
Ở Móng Cái rất nhiều chợ. Lớn nhất là Chợ Trung Tâm (thế mà chỉ mở có mỗi buổi sáng), cả chợ chuyên về một mặt hàng như chợ Tô Ghi và chợ gì đó. Ban đêm có Chợ Đêm, mở cả ngày thì có Trung Tâm Thời Trang. Mình chắc là đứa máu me mua đồ nhất hội. Cuối cùng thấy hơi thất vọng vì cứ tưởng bở giá cả ở đây sẽ rẻ và dễ mua hơn Hà Nội nhưng mà lại chẳng phải thế. Vì vậy, ngoài thị Béo và bản thân ra, mình chưa mua được quà cho mọi người
+ Trà Cổ và lễ hội Ông Voi.
Biển Trà Cổ rất gần với Móng Cái, lại sạch đẹp, không đông chẹt người nên cũng rất quyến rũ mình
Một may mắn nữa của cả đoàn là được (suýt) dự lễ hội Ông Voi. Các bạn hay liên tưởng đến lễ hội Chọi Trâu Hải Phòng nhưng mình lại liên tưởng đến lễ hội trồng Bí Ngô to ở mấy nước khác. Mấy ÔNG VOI (thật ra là lợn
Chắc vẫn còn chuyện để viết đấy nhưng giờ cũng đã thấy quay cuồng đầu óc và phải đi làm rất nhiều việc cần phải làm nên entry bị cụt đuôi tại đây. Tạm biệt Móng Cái, tạm biệt Trà Cổ, tạm biệt mọi người nhé!!!
----------
"Ve que"
"Quê" đây trong ngoặc kép thôi, vì "quê" này tuy có thật nhưng là nằm trên nóc một nhà giữa phố xá đông đúc ở trung tâm Hà Nội 1 chứ ko ở đâu xa xôi cả
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)